ANH HÙNG VÕ THỊ SÁU – KHÚC TRÁNG CA BẤT TỬ CỦA NGƯỜI THIẾU NỮ ĐẤT ĐỎ
Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại xã Phước Thọ (nay là thị trấn Đất Đỏ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu). Chị lớn lên trong một gia đình nghèo giàu lòng yêu nước, giữa lúc quê hương đang quằn quại dưới gót giày viễn chinh của thực dân Pháp. Ngay từ khi mới lên 12 tuổi, chị đã tận mắt chứng kiến những trận càn quét đẫm máu, những ngôi nhà bị thiêu rụi và nỗi đau mất mát của xóm làng. Chính thực tế tàn khốc ấy đã sớm hun đúc trong chị một ý chí cách mạng sắt đá.
Năm 1947, khi mới bước sang tuổi 14, Võ Thị Sáu chính thức gia nhập Đội Công an xung phong Đất Đỏ. Không giống như những thiếu nữ cùng trang lứa, tuổi thanh xuân của chị gắn liền với những chuyến trinh sát nguy hiểm, những lần vận chuyển vũ khí và những trận đánh táo bạo tiêu diệt ác ôn. Một trong những chiến công vang dội nhất là vào ngày lễ Quốc khánh Pháp (14/7/1948), chị đã dũng cảm ném lựu đạn tại chợ Đất Đỏ, khiến quân địch khiếp sợ và làm nức lòng nhân dân địa phương.
Tháng 2 năm 1950, trong một trận đánh tiêu diệt quân địch tại Đất Đỏ, Võ Thị Sáu sa vào tay giặc sau khi lựu đạn trên tay chị không nổ. Chúng đưa chị về giam giữ tại khám Chí Hòa. Tại đây, thực dân Pháp đã dùng mọi thủ đoạn tra tấn tàn bạo nhất, từ đánh đập dã man đến dùng điện giật hòng khuất phục người con gái trẻ. Tuy nhiên, trước mặt kẻ thù, chị luôn giữ một thái độ hiên ngang, khinh bỉ. Chị không khai báo bất cứ một thông tin nào về tổ chức, đồng thời vẫn kiên trì tuyên truyền cách mạng ngay trong phòng giam.
Kẻ thù sợ hãi sức ảnh hưởng của chị nên đã quyết định mở một phiên tòa quân sự đặc biệt để tuyên án tử hình người thiếu nữ chưa đầy 18 tuổi. Bản án ấy đã gây chấn động dư luận không chỉ trong nước mà cả quốc tế lúc bấy giờ. Để tránh sự phản đối của dư luận Sài Gòn, thực dân Pháp đã bí mật chuyển chị ra Côn Đảo – "địa ngục trần gian" giữa biển khơi.
Rạng sáng ngày 23 tháng 01 năm 1952, Côn Đảo chứng kiến một sự kiện bi tráng. Khi lính lê dương đưa chị ra bãi cát Hàng Dương để hành quyết, Võ Thị Sáu vẫn giữ một phong thái vô cùng bình thản. Chị bước đi với dáng vẻ hiên ngang, đôi mắt nhìn thẳng vào đất trời. Khi tên mục sư tiến lại gần để làm thủ tục rửa tội, chị đã đanh thép khước từ: "Tôi không có tội. Chỉ có kẻ sắp hành quyết tôi đây mới là kẻ có tội".
Trước họng súng của đội hành quyết, khi chúng định băng mắt chị, chị đã ngăn lại và nói: "Không cần băng mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng". Giữa không gian tĩnh lặng, tiếng hát bài Tiến quân ca vang lên trong trẻo, hào hùng. Khi loạt súng vang lên, chị vẫn hát, lời hát chỉ ngừng khi chị ngã xuống bãi cát. Người con gái ấy đã hy sinh ở tuổi 19, nhưng khí phách của chị đã hóa thành hồn thiêng sông núi, trở thành biểu tượng của vẻ đẹp bất khuất, rạng rỡ của người phụ nữ Việt Nam trong thời đại Hồ Chí Minh.



