ANH HÙNG VÕ THỊ SÁU (NƠI ĐẤT ĐỎ)
Võ Thị Sáu Đóa hoa Lê-ki-ma bất tử giữa ngàn khơi Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc Việt Nam, có biết bao người anh hùng đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ hiến dâng cả thanh xuân và máu xương để đổi lấy màu xanh cho hòa bình. Trong số những trái tim bất khuất ấy, hình ảnh người thiếu nữ vùng Đất Đỏ chị Võ Thị Sáu (1933 - 1952) đã trở thành một biểu tượng huyền thoại, một tượng đài vĩnh cửu về lòng yêu nước và ý chí quật cường của người phụ nữ Việt Nam
ANH HÙNG VÕ THỊ SÁU
Võ Thị Sáu Đóa hoa Lê-ki-ma bất tử giữa ngàn khơi Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc Việt Nam, có biết bao người anh hùng đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ hiến dâng cả thanh xuân và máu xương để đổi lấy màu xanh cho hòa bình. Trong số những trái tim bất khuất ấy, hình ảnh người thiếu nữ vùng Đất Đỏ chị Võ Thị Sáu (1933 - 1952) đã trở thành một biểu tượng huyền thoại, một tượng đài vĩnh cửu về lòng yêu nước và ý chí quật cường của người phụ nữ Việt Nam.Chị Võ Thị Sáu sinh ra và lớn lên tại xã Phước Thọ, quận Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa (nay thuộc huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu). Sinh ra trong một gia đình nghèo giàu truyền thống cách mạng, ngay từ khi mới 14 tuổi, chị đã sớm giác ngộ lý tưởng và tham gia vào đội công an xung phong của địa phương. Tuổi thiếu niên của chị không phải là những ngày cắp sách tới trường trong yên bình, mà là những chuyến băng rừng lội suối làm liên lạc, là những lần dũng cảm dùng lựu đạn tiêu diệt lũ ác ôn và quân xâm lược. Nhìn vào tiểu sử ấy, em không khỏi bàng hoàng và khâm phục. Ở độ tuổi mà lẽ ra còn đang được bao bọc trong vòng tay cha mẹ, chị Sáu đã mang trong mình chí khí của một bậc anh hùng, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng vì độc lập dân tộc.Điều khiến em xúc động sâu sắc nhất khi tìm hiểu về cuộc đời chị chính là tinh thần thép trong lao tù giặc Pháp. Sau khi bị bắt trong một chuyến công tác năm 1950, chị đã phải trải qua những trận đòn tra tấn dã man, tàn khốc. Kẻ thù dùng đủ mọi cực hình để khuất phục người con gái bé nhỏ, nhưng chúng đã thất bại hoàn toàn trước sự kiên trung của chị. Trước mặt quân thù, chị Sáu không hề run sợ, trái lại, chị luôn khẳng định vị thế của người làm chủ: "Yêu nước chống bọn thực dân xâm lược không phải là tội". Lời tuyên bố ấy như một bản cáo trạng đanh thép giáng thẳng vào mặt lũ cướp nước, khẳng định chính nghĩa sáng ngời của cuộc kháng chiến.Đỉnh cao của sự xúc động và niềm tự hào chính là những ngày cuối cùng của chị tại "địa ngục trần gian" Côn Đảo. Khi giặc Pháp đưa chị ra pháp trường vào sáng sớm ngày 23 tháng 1 năm 1952, chị Sáu đã thể hiện một thái độ ung dung đến lạ kỳ. Chị khước từ việc bịt mắt, muốn dùng đôi mắt sáng ngời của mình để nhìn thẳng vào họng súng quân thù và nhìn ngắm quê hương lần cuối.
Trên đường ra bãi bắn, chị đã ngắt một đóa hoa cài lên mái tóc, miệng vẫn hát vang bài "Tiến quân ca". Hình ảnh ấy không chỉ là sự dũng cảm đơn thuần, mà là một vẻ đẹp lãng mạn cách mạng đầy kiêu hãnh. Trước cái chết, chị vẫn yêu đời, vẫn tin tưởng tuyệt đối vào thắng lợi cuối cùng. Tiếng hát của chị đã át đi tiếng súng, khiến kẻ thù phải khiếp nhược và những người tù chính trị khác thêm vững tin chiến đấu.Chị Sáu ngã xuống khi tuổi đời chưa đầy hai mươi lứa tuổi đẹp nhất của đời người. Nhưng sự hy sinh của chị không phải là kết thúc, mà là sự bắt đầu của một huyền thoại bất tử. Chị đã trở thành "nữ thần" trong lòng nhân dân cả nước. Hình ảnh đóa hoa Lê-ki-ma trong âm nhạc không chỉ nói về loài hoa quê hương chị, mà chính là ẩn dụ cho tâm hồn trắng trong, thanh cao của người thiếu nữ đã hóa thân vào lòng đất mẹ. Chị chính là minh chứng hùng hồn nhất cho khí chất "Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang" của phụ nữ Việt Nam. Nhìn lại bản thân mình một người trẻ may mắn được sinh ra trong hòa bình, em cảm thấy vừa tự hào nhưng cũng vừa trăn trở trước sự vĩ đại của chị. Chị Sáu hiến dâng cả thanh xuân khi mới mười chín tuổi, còn chúng em đôi khi lại dễ dàng chùn bước trước một áp lực nhỏ hay những cám dỗ thường nhật. Hình tượng của chị chính là một tấm gương soi chiếu, nhắc nhở em rằng mỗi trang vở em đang viết, mỗi giấc ngủ yên bình em đang có đều được đánh đổi bằng máu xương của tiền nhân. Từ lòng biết ơn sâu sắc, em tự hứa sẽ nỗ lực học tập, rèn luyện bản lĩnh và sống có lý tưởng, để xứng đáng với sự hy sinh của chị và góp phần giữ gìn ngọn lửa yêu nước luôn rực cháy trong tim thế hệ trẻ hôm nay.Khép lại những dòng cảm nghĩ về chị Võ Thị Sáu, trong lòng em vẫn vang vọng tiếng hát của chị giữa ngàn khơi Côn Đảo. Chị đã sống một cuộc đời rực rỡ và hiên ngang như đóa hoa hướng dương luôn hướng về ánh sáng. Tên tuổi của chị sẽ mãi mãi được ghi tạc vào sử sách và trong trái tim của mỗi người dân Việt Nam như một biểu tượng của lòng yêu nước và khát vọng tự do cháy bỏng.



