Bài viết

Anh hùng Vũ Bảo-Câu chuyện thời hoa lửa

tôn vinh tấm gương hy sinh anh dũng của liệt sĩ Vũ Bảo, người giao liên trẻ tuổi tại huyện Phù Cát, Bình Định. Trong một trận càn quét của địch năm 1963, anh đã dũng cảm một mình đứng trên mạn thuyền chèo lái giữa làn mưa đạn để đưa đoàn cán bộ sang sông an toàn. Sự hy sinh của anh là biểu tượng cao đẹp của lòng yêu nước, giúp anh được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.

Gia Lai25/06/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Gia Lai (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Gia Lai)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh hùng Vũ Bảo (tên thật là Võ Văn Bảo) sinh ra trong một gia đình nghèo có

truyền thống cách mạng tại xã Cát Khánh, huyện Phù Cát. Sống trong cảnh đất

nước bị giày xéo, anh sớm giác ngộ lý tưởng và tham gia làm giao liên, dẫn đường

cho cán bộ tại địa phương. Với sự thông thuộc địa hình vùng sông nước, Vũ Bảo

luôn hoàn thành xuất sắc các nhiệm vụ được giao, trở thành “mắt xích” quan trọng

của lực lượng cách mạng huyện nhà.

Sự kiện làm nên tên tuổi của anh diễn ra vào ngày 20/7/1963. Khi đó, Vũ Bảo

được giao nhiệm vụ cảnh giới và bảo vệ cho một cuộc họp quan trọng của Huyện

ủy Phù Cát. Bất ngờ, quân địch mở cuộc càn quét lớn, bao vây khu vực họp với hỏa

lực mạnh. Trước tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Vũ Bảo không hề nao núng, anh

nhanh trí dẫn đoàn gồm 7 cán bộ vạch lối thoát thân, hướng về phía bờ sông để tìm

đường sang vùng căn cứ an toàn.

Khi đưa được đoàn cán bộ lên một con thuyền nhỏ, Vũ Bảo trực tiếp cầm lái.

Thuyền ra đến giữa dòng thì bị địch phát hiện. Chúng tập trung súng đại liên, súng

trường bắn xối xả về phía con thuyền hòng tiêu diệt toàn bộ lực lượng của ta. Nhận

thấy sự nguy hiểm tột độ đối với các cán bộ trên thuyền, Vũ Bảo đã đưa ra một

quyết định đầy quả cảm. Anh yêu cầu tất cả mọi người nằm rạp xuống mạn thuyền

để tránh đạn, còn mình thì đứng thẳng người, vững tay chèo để giữ cho thuyền đi

đúng hướng và nhanh chóng cập bờ.

Giữa làn mưa đạn, anh trở thành mục tiêu duy nhất của kẻ thù. Dù bị thương

nặng, máu chảy nhiều, anh vẫn nén đau đớn, dùng chút sức tàn cuối cùng để khua

mái chèo đưa thuyền vào bờ. Khi đoàn cán bộ cuối cùng cũng đặt chân lên vùng an

toàn và rút lui vào rừng, cũng là lúc Vũ Bảo trút hơi thở cuối cùng bên bến sông

quê hương. Anh hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho

đồng đội và nhân dân.

Hành động dũng cảm của Vũ Bảo không chỉ cứu sống những hạt giống đỏ của

cách mạng mà còn cổ vũ mạnh mẽ tinh thần đấu tranh của quân dân Bình Định.

Ghi nhận công lao to lớn đó, năm 2002, liệt sĩ Vũ Bảo đã được Nhà nước truy tặng

danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Câu chuyện về “mái chèo” của

anh vẫn mãi là một bài ca bất hủ về sự hy sinh quên mình vì độc lập, tự do của Tổ

quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn