ANH HÙNG WỪU – NGƯỜI GIÀ LÀNG ĐỨNG LÊN GIỮ NÚI RỪNG
Có những người anh hùng không bắt đầu câu chuyện của mình bằng một quân hàm hay một chiến công được ghi trên chiến trường.
Họ bắt đầu từ một ngôi làng.
Từ nương rẫy.
Từ cuộc sống bình dị của đồng bào giữa đại ngàn.
Wừu là một người như thế.
Ông sinh năm 1905, trong một gia đình nông dân nghèo của đồng bào Bahnar ở vùng Đak Sơmei, huyện Đak Đoa, Gia Lai. Những năm tháng tuổi trẻ của ông gắn với buôn làng, với núi rừng và cuộc sống của đồng bào Bahnar.
Nhưng khi thực dân Pháp ngày càng áp đặt những chính sách hà khắc, bắt phu, bắt lính, cuộc sống của người dân Tây Nguyên bị đe dọa, Wừu đã không đứng ngoài cuộc.
Năm 1939, ông tham gia phong trào “Đất nước đứng lên”, cùng đồng bào chống lại việc bắt phu, bắt lính của thực dân Pháp.
Đó là những năm tháng mà đứng lên chống lại kẻ thù đồng nghĩa với việc phải đối mặt với hiểm nguy.
Nhưng Wừu đã lựa chọn con đường ấy.
Ông trở thành một trong những người có uy tín trong phong trào đấu tranh của đồng bào Bahnar. Từ núi rừng Đak Sơmei, tinh thần chống giặc lan rộng, trở thành sức mạnh đoàn kết của buôn làng.
Wừu không chỉ chiến đấu bằng lòng dũng cảm.
Ông còn chiến đấu bằng uy tín của một người con của buôn làng.
Bởi với đồng bào Tây Nguyên, người đứng đầu không chỉ cần biết cầm vũ khí. Người ấy phải biết thuyết phục, biết đoàn kết và biết đứng về phía dân làng trong những thời điểm khó khăn nhất.
Chính vì vậy, hình ảnh Wừu đã trở thành biểu tượng của tinh thần bất khuất của đồng bào Bahnar trong những năm đầu kháng chiến chống thực dân Pháp.
Nhưng kẻ thù cũng tìm mọi cách để bắt ông.
Tháng 4 năm 1952, Wừu bị quân Pháp bắt.
Chúng tra tấn ông dã man nhằm buộc ông khuất phục.
Nhưng người già làng ấy đã không khuất phục.
Cuối cùng, ông bị quân Pháp bắn chết.
Wừu hy sinh khi cuộc kháng chiến vẫn còn tiếp diễn.
Ông ra đi, nhưng tinh thần của người con Bahnar ấy không mất.
Năm 1956, Đảng và Nhà nước đã truy tặng Wừu Huân chương Quân công hạng Nhì và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – sự ghi nhận đối với một người đã dành cuộc đời mình cho cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc.
Hơn bảy thập kỷ sau ngày Wừu hy sinh, quê hương ông đã đổi thay.
Nhưng ở Đak Sơmei, tên Wừu vẫn được nhắc đến.
Một Khu lưu niệm Anh hùng Wừu được xây dựng và được tỉnh Gia Lai xếp hạng là di tích lịch sử cấp tỉnh. Nơi đây lưu giữ những tư liệu, hình ảnh và hiện vật gắn với cuộc đời, sự nghiệp của người anh hùng Bahnar.
Đến hôm nay, người dân Đak Sơmei vẫn tổ chức dâng hương tưởng niệm ông. Chính quyền địa phương xem việc giáo dục truyền thống về Anh hùng Wừu là một phần quan trọng trong việc bồi đắp lòng yêu nước cho thế hệ trẻ.
Có một điều đặc biệt trong câu chuyện về Wừu.
Đó là ký ức về ông không chỉ nằm trong những trang hồ sơ.
Những người lính từng chiến đấu trên vùng đất Đak Sơmei cũng từng trở lại Khu lưu niệm Anh hùng Wừu, kể cho nhau nghe về người du kích can trường năm xưa. Những câu chuyện ấy cho thấy Wừu không phải là một cái tên xa lạ trong lịch sử, mà là một con người từng để lại dấu ấn trong ký ức của những người trực tiếp sống và chiến đấu trên mảnh đất này.
Hôm nay, nếu đứng giữa Đak Sơmei, nhìn những ngôi làng đang đổi thay, thật khó hình dung nơi đây từng là vùng đất của những năm tháng chiến tranh khốc liệt.
Nhưng lịch sử vẫn còn đó.
Trong tên trường THCS Anh hùng Wừu.
Trong Khu lưu niệm.
Trong những nén hương của người dân mỗi dịp tháng Bảy.
Và trong câu chuyện mà những người đi trước kể lại cho thế hệ hôm nay.
Wừu đã sống gần nửa thế kỷ. Ông hy sinh năm 1952. Nhưng tên tuổi của ông vẫn sống cùng quê hương Đak Sơmei.
Một người nông dân Bahnar đã đứng lên khi quê hương bị áp bức.
Một người già làng đã không khuất phục trước đòn roi của kẻ thù.
Một người con của núi rừng đã trở thành Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Wừu – người anh hùng của Đak Sơmei – đã nằm xuống, nhưng tinh thần “đất nước đứng lên” mà ông góp phần vun đắp vẫn còn được truyền lại qua các thế hệ.



