Ánh Lửa Cuối Trời
Khoảnh khắc cuối cùng của một trận đánh.
Chiều buông xuống, bầu trời phía chân trời đỏ rực như cháy. Những đám mây bị nhuộm màu lửa, kéo dài đến tận phía xa.
Dũng đứng trên sườn đồi, nhìn về hướng đó. Anh biết, phía sau ánh đỏ kia là chiến trường.
“Đẹp thật,” một người lính bên cạnh nói.
Dũng không đáp. Anh thấy trong cái đẹp ấy có gì đó rất buồn.
Lệnh hành quân được đưa ra khi trời vừa tối. Họ lặng lẽ tiến đi, mang theo những gì cần thiết nhất. Không ai nói nhiều.
Trận đánh diễn ra ngay trong đêm. Lửa bùng lên từ nhiều phía, soi rõ từng chuyển động. Tiếng nổ dồn dập, ánh sáng chớp liên hồi.
Giữa hỗn loạn, Dũng bất chợt nhớ đến buổi chiều lúc nãy. Ánh lửa trên trời và ánh lửa dưới đất hòa vào nhau—không còn ranh giới.
Khi trận đánh kết thúc, trời gần sáng. Những tia nắng đầu tiên len qua làn khói.
Dũng ngồi xuống, nhìn về phía chân trời.
Không còn màu đỏ của lửa. Chỉ còn ánh sáng nhạt của bình minh.
Anh thở ra một hơi dài.
Có lẽ, sau tất cả, ánh lửa cũng chỉ là một phần của con đường dẫn đến ngày mới.



