ÁNH LỬA ĐỒNG LỘC
Năm 1972, Ngã ba Đồng Lộc trở thành nơi bom đạn ác liệt nhất miền Bắc. Ngày nào máy bay Mỹ cũng trút xuống hàng trăm quả bom nhằm cắt đứt tuyến đường tiếp viện cho miền Nam. Giữa khói lửa ấy, đội thanh niên xung phong của chị Nguyễn Thị Hòa vẫn ngày đêm bám trụ sửa đường.
Hòa mới hai mươi tuổi, quê ở Hà Tĩnh. Dáng người nhỏ bé nhưng lúc nào chị cũng là người xung phong ra hiện trường đầu tiên sau mỗi trận bom. Đồng đội thường nói vui rằng:
— Hòa nhỏ người nhưng gan còn lớn hơn cả núi.
Một buổi chiều mưa, đoàn xe vận tải chuẩn bị đi qua thì bom bất ngờ dội xuống dữ dội. Đất đá tung lên mù mịt, mặt đường bị khoét thành những hố sâu khổng lồ. Không chờ lệnh, Hòa cùng đồng đội lao ra san lấp.
Bom vừa dứt, tiếng cuốc xẻng lại vang lên giữa màn khói bụi. Hòa cắm cúi xúc từng xẻng đất để kịp mở đường cho xe qua trước trời sáng. Bỗng tiếng máy bay gầm rú quay lại. Một loạt bom khác trút xuống ngay giữa trọng điểm.
Khi đồng đội chạy tới, Hòa đã nằm lại bên chiếc xẻng còn dính đất đỏ. Nhưng con đường đêm ấy vẫn thông xe.
Sau chiến tranh, người dân Đồng Lộc vẫn kể về cô gái thanh niên xung phong năm nào như ngọn lửa tuổi trẻ không bao giờ tắt.


