Bài viết

Ánh Lửa Giữa Chiến Tranh

Anh hùng Phan Đình Giót là người con gốc Hà Tĩnh,

Đà Nẵng29/12/2025Phạm Thị Hoài An (Chi đoàn 10 chuyên Văn - Đoàn trường THPT chuyên Lê Thánh Tông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và Tên: Phạm Thị Hoài An

Lớp: 10/6

Ánh Lửa Giữa Chiến Tranh

Trong tác phẩm Mùi cỏ cháy, Nguyễn Hữu Mười đã viết rằng: “Có một thời hoa lửa, tuổi hai mươi của chúng tôi dữ dội và trong sáng đến thế. Chúng tôi đã sống, đã yêu, đã hát giữa bom đạn, và đã ngã xuống như những ngọn lửa rực rỡ nhất của một thế hệ”. Ba chữ “thời hoa lửa” hiện lên như một vệt sáng về một thời mưa bom bão đạn- nơi con người đã sống và ra đi một cách kiêu hãnh, bất khuất, khiến người ta tưởng chừng như nó thật rực rỡ và thiêng liêng, nhưng đằng sau cái ánh sáng ấy là cả một vùng trời u tối, là những tiếng hét không thành lời và là cả những giấc mơ đang còn dang dở. Sau cơn bão chiến tranh là cả một bầu trời mất mát và tang thương, những người mẹ tìm con với đôi mắt đỏ hoe, những người vợ tìm chồng với trái tim thấp thỏm, có người khóc vì mất con nhưng cũng có người hạnh phúc vì chồng mình còn bình an quay trở về. Nhưng dẫu như thế nào thì nó vẫn luôn là nỗi ám ảnh khôn nguôi với những người ở tuyền tuyến và lẫn người ở hậu phương, nó như một vết cắt hằn sâu và lâu lành với họ. Và giữa chiến trường khốc liệt năm 1954, đã có một đóa hoa rực lửa mang tên Phan Đình Giót đã nằm lại nơi chiến trường mãi mãi cùng với bao sự anh dũng mà anh khoác lên mình.

Anh hùng Phan Đình Giót là người con gốc Hà Tĩnh, gia đình anh nghèo khó, bố thì mất sớm khiến anh cùng mẹ già và em trai phải nương tựa nhau mà sống. Bởi cái đói nghèo mà từ cấp 2, anh cùng em trai mình phải đi làm thuê cho địa chủ để kiếm cái sống qua ngày. Dù bị số phận chèn ép nhưng lòng yêu nước của anh thì lại hừng hực cháy bỏng giữa cái nghiệt ngã ấy. Khi nghe tin kháng chiến chống Pháp bùng nổ, anh cùng bạn bè của mình tham gia tự vế chiến đấu. Đến năm 1950 thì anh xung phong làm bộ đội chủ lực và anh đã giành được nhiều chiến công cho nước nhà. Có lần, để thể hiện được lòng quyết vì nước và sự gan dạ của mình, anh đã chích máu viết bản quyết tâm thư gửi lên đại đoàn. Mùa đông năm 1953, đơn vị anh được lệnh tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ. Hành quân gần 500km, vượt qua nhiều đèo dốc, mang vác nặng, nhưng người anh hùng ấy vẫn kiên trì giúp đồng đội về đến đích. Trong nhiệm vụ xẻ núi, mở đường kéo pháo lên đèo xuống dốc vào trận địa rất gay go gian khổ, anh đã nêu cao tinh thần gương mẫu, bền bỉ. Mỗi bước chân anh đi là lúc lòng yêu nước, sự dũng cảm và tinh thần trách nhiệm của anh được in dấu lên chiến trường ngày ấy.

Chiều tháng 3 năm 1954, quân ta nổ súng tiêu diệt quân Him Lam khiến cả trận địa chìm trong khói mù và tiếng bom đạn ào ạt. Các chiến sĩ đại đội 58 lao lên mở đường, và họ đã liên tiếp đánh đến quả bộc phá thứ tám. Thế nhưng đến quả thứ chín, Phan Đình Giót đã bị thương ở đùi, tuy vậy anh quyết xung phong đánh quả tiếp theo bằng cả sức lực còn lại của mình. Sau đó, quân Pháp tập trung hỏa lực trút đạn như mưa xuống khiến bộ đội ta bị thương và hi sinh rất nhiều, chứng kiến cảnh ấy lòng căm thù giặc của Phan Đình Giót ngày càng sôi sục. Anh đã lao lên đánh liên tiếp hai quả nữa phá toang hàng rào cuối cùng, mở thông đường để đồng đội lên đánh sập lô cốt đầu cầu. Lợi dụng thời cơ địch hoang mang, anh lao lên bám chắc lô cốt số 2, ném thủ pháo, bắn kiềm chế cho đơn vị tiến lên. Tuy thành công mở đường cho đồng đội nhưng cùng lúc đó, anh lại bị thương nặng ở vai và đùi khiến anh phải ngất đi. Lúc tỉnh dậy, thấy đồng đội bị chặn lại bởi một hỏa điểm đột nhiên xuất hiện, hai chiến sĩ đặt trung liên tìm cách dập tắt hỏa điểm nhưng bị địch bắn bị thương. Tình hình lúc này căng thẳng, hỏa điểm của địch vẫn còn nguyên nhưng đồng đội anh thì lần lượt đổ máu hi sinh. Không kiềm chế được nữa, anh liên tục dùng tiểu liên bắn vào cái hố đen lấy đi sinh mạng của bao người đồng đội anh nhưng mãi vẫn không khiến chung dừng lại được. Thế rồi, người ta thấy anh bò nhích tới cạnh cái hố đen ấy, đứng lên ngồi xuống không ngừng.Và mùa xuân ở chiến trường năm đó, một ngọn lửa đã vĩnh viễn không còn cháy sáng được nữa... người lính Phan Đình Giót ấy đã lấy thân mình ôm trọn mà che khuất cái lỗ châu mai cùng với lời quyết: “Quyết hi sinh vì Đảng, vì dân”. Hình ảnh người chiến sĩ hết lòng vì độc lập, vì hòa bình dân tộc và, vì cả người mẹ hậu phương đang từng ngày mong đợi anh về giờ đây lại nằm im lặng dưới lòng đất mẹ cùng sự chiến thắng trong trận mở đầu cho chiến dịch Điện Biên Phủ. Anh đã đi thật rồi, anh mãi mãi dừng lại ở tuổi 32 , bỏ lại đằng sau là nỗi đau đớn của mẹ, em trai và cả người vợ mới cưới của mình. Tuy anh chưa dành được sự trọn vẹn cho gia đình nhưng với đất nước, anh đã cống hiện trọn thanh xuân của mình, máu đỏ và lý tưởng anh hòa vào nhau trong ngày hòa bình của tổ quốc thân yêu.

Dù người chiến sĩ ấy không được học hành một cách tử tế như bao người tài ngoài kia nhưng anh lại luôn mang trong mình một lòng yêu nước vô bờ và một trái tim luôn hướng về lá cờ tổ quốc.Thời anh sống là cái “thời hoa lửa”, khi lửa hoa nở rộ cũng là lúc máu đổ thành sông, xác chất thành rừng, nhưng anh không sợ chết, anh chỉ sợ đất nước không được hòa bình. Anh nằm lại, hóa thân thành tổ quốc và trong lòng mỗi đồng đội, mỗi người dân luôn nhớ ghi anh. Lòng yêu nước không cần được dạy, nó là điều tất yếu và mỗi người luôn phải luôn mang nó trong tâm hồn đa cảm của chính mình. Và giờ đây, chúng ta được sống trong nền hòa bình mà những người anh hùng vô danh gầy dựng bằng xương máu mình, người trẻ chúng ta cần phải làm gì để xứng đáng với điều ấy? Hãy dừng lại và lắng nghe tiếng gọi tổ quốc của trái tim mình, ta tự khắc sẽ có câu trả lời riêng, bởi “Tình yêu Tổ quốc là bẩm tính của mỗi người” (Van del Vodel)

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn