Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Ánh lửa hy vọng

Lâm Đồng13/08/2026Xã Tân An (Đoàn xã Tân An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đã hơn bảy mươi năm trôi qua, nhưng mỗi khi nhìn thấy ánh lửa bập bùng giữa đêm, ông Trần Văn Bình vẫn nhớ đến những năm tháng tuổi trẻ trên tuyến đường phục vụ kháng chiến. Năm nay đã ngoài tám mươi, ông vẫn giữ thói quen dậy sớm nhóm bếp, bởi ông nói: “Ngày trước, chỉ cần nhìn thấy ánh lửa là biết phía trước vẫn còn người đang chờ”.

Năm 1952, khi mới mười chín tuổi, ông Bình tham gia một đội thanh niên làm nhiệm vụ phục vụ các tuyến vận chuyển. Công việc của ông không trực tiếp chiến đấu. Ông cùng đồng đội có nhiệm vụ dựng lán nghỉ, nấu ăn và giữ những điểm dừng chân cho các đoàn cán bộ, dân công và bộ đội đi qua.

Những tuyến đường thời ấy chủ yếu là đường rừng. Ban ngày, mọi người tranh thủ vận chuyển hàng hóa. Khi trời tối, đoàn người phải tìm nơi kín đáo để nghỉ ngơi. Không có điện, không có đèn pin như bây giờ. Ánh sáng duy nhất là những ngọn đèn dầu hoặc bếp lửa được che chắn cẩn thận.

Có một đêm mưa rất lớn, đoàn bộ đội đi qua một khu rừng nhưng bị lạc đường. Ông Bình cùng hai người khác được giao nhiệm vụ ở lại điểm nghỉ để giữ lửa. Họ không dám đốt lửa lớn vì sợ máy bay phát hiện, chỉ dùng vài thanh củi nhỏ, lấy thân cây và tấm vải che phía trên để ánh sáng không lọt ra ngoài.

Gần nửa đêm, từ xa xuất hiện tiếng bước chân. Mọi người lập tức im lặng. Một nhóm chiến sĩ trẻ hiện ra trong màn mưa. Quần áo họ ướt sũng, khuôn mặt mệt mỏi sau nhiều giờ hành quân.

Nhìn thấy ánh lửa, một chiến sĩ thở phào: “May quá, chúng tôi biết có người ở đây”.

Ông Bình khi ấy mới hiểu rằng ngọn lửa nhỏ mình đang giữ không chỉ để sưởi ấm. Nó còn là dấu hiệu dẫn đường cho những người đang ở giữa rừng sâu.

Suốt nhiều tháng, ông và đồng đội thay nhau giữ những điểm lửa như thế. Có đêm trời mưa, củi ướt không cháy được. Có đêm máy bay địch xuất hiện, mọi người phải dập lửa ngay lập tức rồi nằm im trong rừng. Nhưng khi đoàn người phía sau cần điểm tựa, họ lại nhóm lên một ngọn lửa mới.

Sau này, khi chiến tranh kết thúc, ông Bình trở về quê làm ruộng. Công việc giản dị khiến nhiều người không biết rằng ông từng có những năm tháng phục vụ ở những tuyến đường gian khổ.

Ông thường nói, mình không có chiến công lớn, cũng không có huân chương đặc biệt. Điều ông nhớ nhất là những ánh mắt nhẹ nhõm của những người lính khi nhìn thấy ánh lửa giữa rừng đêm.

Bởi trong chiến tranh, có những người không đứng ở nơi tiếng súng vang lên dữ dội, nhưng vẫn góp phần giữ cho mạch đường ra trận không bị đứt. Có người vận chuyển lương thực, có người sửa đường, có người nấu ăn, có người giữ lửa.

Một ngọn lửa nhỏ giữa đại ngàn có thể không được ghi vào những trang sử lớn, nhưng với những người từng đi qua đêm tối ấy, nó là biểu tượng của niềm tin, của sự sống và của tình đồng đội.

Và cho đến hôm nay, mỗi khi nhóm bếp, ông Bình vẫn nhìn ngọn lửa thật lâu. Có lẽ trong ánh lửa ấy, ông vẫn nhìn thấy tuổi trẻ của mình và những người đồng đội năm xưa – những con người bình dị đã âm thầm góp sức để giữ cho con đường kháng chiến luôn sáng giữa những năm tháng gian lao.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn