Cựu chiến binh

Ánh Lửa Rừng U Minh

Ông Huỳnh Văn Tám, một cựu chiến binh từng tham gia Đội biệt động U Minh, kể lại kỷ niệm đau thương và anh hùng trong một trận càn lớn của quân Mỹ - Ngụy năm 1970. Câu chuyện khắc họa tinh thần quật cường của người dân và chiến sĩ miền Nam trong “thời hoa lửa”.

Nghệ An06/07/2026Phạm Thị Bảo Ngọc (Xã Đức Châu)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên Huỳnh Văn Tám, năm nay đã bảy mươi tám tuổi. Mỗi khi trời mưa gió, vết thương cũ ở đùi lại nhức nhối, kéo tôi trở về với những ngày tháng khói lửa ở rừng U Minh.

Năm 1970, giặc Mỹ dội bom B-52 dữ dội xuống vùng U Minh. Chúng tôi thuộc Đội biệt động, nhiệm vụ là bảo vệ căn cứ và chi viện cho đồng bào. Đêm 17 tháng 6, trời tối như mực, chỉ có tiếng ếch nhái và tiếng bom xa xa vọng lại. Tôi đang cùng tổ ba người canh gác thì tiếng máy bay rít lên. Rồi bom nổ ầm ầm, cả khu rừng như bùng lên một biển lửa.

Chị Năm Hương – nữ du kích kiêm giao liên – chạy đến hô hoán: “Giặc càn! Đồng bào đang bị kẹt ở xóm Cây Da!” Không kịp nghĩ gì, chúng tôi lao ra. Bom rơi trắng xóa, đạn đại liên từ trực thăng bắn như mưa. Tôi thấy anh Ba Phước, tổ trưởng của tôi, bị mảnh bom găm vào ngực nhưng vẫn ôm khẩu AK bắn trả. Máu anh thấm đỏ cả bộ đồ đen.

Chúng tôi liều mình xông vào xóm. Chị Năm Hương cõng một đứa bé sơ sinh trên lưng, tay vẫn cầm súng chỉ đường cho đồng bào chạy vào rừng sâu. Tôi và anh Ba Phước bám sau che chắn. Đạn bay vèo vèo bên tai. Tôi nhớ rõ khoảnh khắc anh Ba Phước đẩy tôi ngã xuống hố bom, rồi anh đứng lên bắn liên thanh. Một loạt đạn từ trực thăng quét ngang, anh ngã xuống như cây bị chặt. Trước khi tắt thở, anh chỉ kịp nói: “Tám… cứu… đồng bào…”

Tôi ôm anh khóc nhưng không dám khóc to. Tôi tiếp tục bắn, vừa bắn vừa lùi sâu vào rừng theo chị Năm Hương. Đến sáng, chúng tôi đưa được hơn ba mươi bà con thoát khỏi vòng vây. Chị Năm Hương bị thương nặng ở vai nhưng vẫn cười, nói: “Mày sống là anh Ba vui rồi.”

Sau trận đó, tôi được giao nhiệm vụ thay anh Ba Phước. Mỗi lần đi qua xóm Cây Da, tôi vẫn thấy như nghe tiếng anh cười vang vọng giữa rừng. Chiến tranh kết thúc, tôi trở về làng, nhưng ký ức bom đạn ấy không bao giờ phai. Tôi kể lại câu chuyện này để con cháu nhớ: Hòa bình hôm nay là nhờ máu của bao anh hùng đã ngã xuống, như anh Ba Phước và biết bao đồng chí khác.

Ông Huỳnh Văn Tám kể và ngừng lại lau nước mắt. Ngoài hiên nhà, gió từ rừng U Minh vẫn thổi qua, mang theo mùi khét của thời hoa lửa xa xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn