Cựu chiến binh

Nguyễn Viết Sinh – “Vua vận tải” trên Trường Sơn

Nguyễn Viết Sinh – “Vua vận tải” trên Trường Sơn

Nghệ An26/08/2026xã Đèo Gia (Đoàn xã Đèo Gia)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên tuyến đường Trường Sơn những năm kháng chiến chống Mỹ, có những người lính không trực tiếp đứng trong chiến hào nhưng ngày ngày đối mặt với bom đạn để đưa lương thực, vũ khí và thuốc men đến với tiền tuyến.

Một trong những người lính đặc biệt ấy là Nguyễn Viết Sinh, người được đồng đội và nhân dân gọi bằng cái tên đầy khâm phục: “Vua vận tải Trường Sơn”.

Nguyễn Viết Sinh sinh năm 1943 tại Nghệ An. Năm 1961, khi tuổi đời còn rất trẻ, ông nhập ngũ và sau đó được điều vào hoạt động trên tuyến Trường Sơn.

Công việc của người lính vận tải nghe tưởng đơn giản: đưa hàng từ hậu phương đến các đơn vị chiến đấu.

Nhưng trên Trường Sơn, đó là một nhiệm vụ có thể đánh đổi bằng mạng sống.

Đường rừng hiểm trở.

Mưa lũ bất ngờ.

Xe thường xuyên hỏng hóc.

Máy bay địch liên tục đánh phá.

Những cung đường vận tải có lúc bị bom cày nát chỉ trong vài phút.

Người lính vận tải phải vừa lái xe, vừa tìm đường, vừa xử lý những tình huống nguy hiểm trên từng cung đường.

Nguyễn Viết Sinh đã làm công việc ấy bằng một nghị lực phi thường.

Trong những năm tháng chiến đấu trên Trường Sơn, ông đã thực hiện hàng trăm chuyến vận chuyển, vượt qua hàng nghìn kilomet đường rừng, đưa hàng hóa đến những đơn vị đang chiến đấu ở phía trước.

Có những chuyến xe phải chạy trong đêm tối.

Có những đoạn đường chỉ vừa được công binh khắc phục.

Có những lúc bom đạn đánh phá ngay trước mặt.

Nhưng người lính vẫn phải tiếp tục đi.

Bởi phía trước đang chờ hàng hóa.

Phía trước là những đồng đội đang cần đạn, cần lương thực và thuốc men.

Đối với Nguyễn Viết Sinh, mỗi chuyến xe hoàn thành không chỉ là một nhiệm vụ được giao mà còn là trách nhiệm đối với những người đang chiến đấu ở tiền tuyến.

Có những lần xe gặp sự cố giữa rừng, ông cùng đồng đội phải sửa chữa ngay trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Có những đoạn đường bị bom đánh phá, xe phải tìm đường vòng hoặc chờ lực lượng công binh khắc phục.

Nhưng rồi bánh xe lại tiếp tục lăn.

Trên con đường Trường Sơn, ông đã trở thành một trong những người lái xe tiêu biểu của lực lượng vận tải.

Chính những thành tích đặc biệt ấy đã khiến đồng đội đặt cho ông biệt danh “Vua vận tải”.

Đằng sau danh hiệu ấy không phải là sự hào nhoáng.

Đó là hàng nghìn giờ lái xe giữa bom đạn, là những đêm không ngủ, là sự căng thẳng và những lần đối mặt với cái chết.

Người lính vận tải có thể không xuất hiện trong những trận đánh lớn, nhưng họ là những người đưa sức mạnh của hậu phương đến với tiền tuyến.

Không có những chuyến xe ấy, những người lính phía trước khó có thể duy trì chiến đấu.

Vì thế, mỗi bánh xe lăn trên Trường Sơn đều mang theo một phần sức mạnh của cả đất nước.

Nguyễn Viết Sinh đã dành tuổi trẻ của mình cho những cung đường ấy.

Ông may mắn trở về sau chiến tranh, tiếp tục cuộc sống của một người lính đã hoàn thành nhiệm vụ.

Nhưng những năm tháng Trường Sơn vẫn là một phần không thể tách rời trong cuộc đời ông.

Ngày hôm nay, khi những con đường hiện đại đã thay thế những cung đường đất đá năm xưa, câu chuyện về Nguyễn Viết Sinh vẫn khiến nhiều người xúc động.

Bởi phía sau hai chữ “vận tải” là cả một cuộc chiến thầm lặng.

Nguyễn Viết Sinh – “Vua vận tải” trên Trường Sơn – đã dùng những chuyến xe của mình để nối hậu phương với tiền tuyến, nối những người ở phía sau với những người đang chiến đấu ở phía trước.

Và trên những cung đường Trường Sơn năm ấy, ông cùng biết bao người lính vận tải đã viết nên một câu chuyện giản dị mà hào hùng:

Đường có thể bị bom phá, nhưng bánh xe không được dừng lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn