Ánh Lửa Trên Bến Phà Đêm
Câu chuyện kể về một nữ thanh niên xung phong làm nhiệm vụ điều phối và bảo đảm an toàn cho các chuyến phà vượt sông trong thời chiến. Giữa bom đạn đánh phá bến phà, ngọn đèn tín hiệu nhỏ đã giúp giữ vững mạch giao thông chi viện cho tiền tuyến.
Năm 1971, các bến phà trên tuyến chi viện miền Bắc luôn là mục tiêu đánh phá ác liệt của không quân Mỹ. Nguyễn Thị Hồng Vân khi ấy mới 18 tuổi, tham gia đội thanh niên xung phong tại một bến phà trên sông Lam.
Công việc của chị là báo hiệu, dẫn xe và hỗ trợ bộ đội cùng dân công qua sông an toàn. Ban ngày bến phà thường bị máy bay trinh sát quần thảo, nên mọi hoạt động chủ yếu diễn ra vào ban đêm.
Bến phà khi ấy chỉ có vài chiếc phao gỗ, dây kéo và một cột đèn tín hiệu được che chắn kỹ để tránh lộ ánh sáng.
Một đêm tháng Bảy, trời tối đen như mực. Dòng sông chảy xiết sau mưa lớn, nước dâng cao gần sát mép bờ.
Đoàn xe chở hàng chi viện đang chờ sang sông thì máy bay bất ngờ xuất hiện.
Tiếng bom rít lên xé toạc không khí. Mặt nước rung chuyển dữ dội.
Mọi người lập tức tản xuống hầm trú ẩn. Nhưng có một chiếc xe chở thương binh không thể dừng lại vì tình huống khẩn cấp.
Trong khoảnh khắc nguy hiểm, chị Vân quyết định bật đèn tín hiệu, dù biết rất dễ bị phát hiện.
Ngọn đèn nhỏ đặt trong vỏ lon sắt run lên giữa gió và khói bom.
Nhìn thấy tín hiệu, người lái phà lập tức cho thuyền rời bến, lao qua dòng sông đang cuộn sóng.
Khi chiếc phà vừa cập bờ bên kia an toàn, một loạt bom nổ xuống khu vực bến cũ, làm sạt lở một phần bờ sông.
Sau trận đánh, ngọn đèn tín hiệu vẫn còn cháy dở.
Chị Vân kể rằng, lúc ấy chị không nghĩ nhiều, chỉ biết rằng nếu tắt đèn, cả đoàn xe có thể bị mắc kẹt giữa hai bờ sông trong mưa bom.
Nhiều năm sau, khi trở lại bến sông cũ, chị chỉ còn thấy dòng nước yên bình và không còn dấu vết chiến tranh. Nhưng trong ký ức chị, vẫn luôn có một ngọn lửa nhỏ cháy suốt đêm không tắt.



