Ánh Lửa Trên Đỉnh Phja Oắc
Một ký ức xúc động giữa núi rừng Cao Bằng, nơi những con người bình dị đã âm thầm giữ lửa niềm tin và lòng dũng cảm trong những năm tháng chiến tranh gian khổ.
Tôi là Bế Thị Mai, sinh ra ở một bản nhỏ dưới chân núi Phja Oắc, thuộc Cao Bằng. Năm tôi mười tám tuổi, chiến tranh lan đến vùng biên, và tôi tham gia đội dân công hỏa tuyến, gùi lương thực, tải đạn cho bộ đội bám trụ nơi rừng sâu.
Những ngày ấy, núi Phja Oắc chìm trong sương mù dày đặc. Chúng tôi đi trong im lặng, bước chân nhẹ trên lớp lá mục, chỉ có tiếng gió rừng và nhịp thở gấp gáp. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với hiểm nguy.
Một buổi sáng, khi đoàn chúng tôi vừa vượt qua một sườn núi, tiếng máy bay bất ngờ xé toạc bầu trời. Chưa kịp ẩn nấp, bom đã rơi xuống, đất đá tung lên như sóng. Tôi bị hất ngã, tai ù đặc, trước mắt chỉ còn một màu xám đục.
Khi tỉnh lại, tôi nghe tiếng rên khe khẽ. Lần theo âm thanh, tôi thấy một anh bộ đội bị thương, nằm kẹt dưới một thân cây gãy. Máu thấm đỏ áo anh, nhưng ánh mắt vẫn kiên cường.
“Đừng lo cho tôi… hàng phải tới kịp…” – anh nói, giọng yếu nhưng dứt khoát.
Tôi nhìn những bao gạo và hòm đạn nằm rải rác quanh đó, rồi nhìn anh. Trong giây lát, tôi hiểu rằng không thể chọn một trong hai. Tôi gọi thêm một người nữa, cùng nhau kéo thân cây ra. Tay chúng tôi rớm máu vì vỏ cây sắc, nhưng cuối cùng cũng giải thoát được anh.
Không thể bỏ lại hàng, chúng tôi chia nhau: một người cõng anh, người còn lại gùi tiếp số lương thực. Con đường trở nên dài hơn bao giờ hết. Sương mù dày đặc, bước chân chông chênh trên sườn núi, nhưng không ai dừng lại.
Khi đến được điểm tập kết, anh bộ đội nắm chặt tay tôi, ánh mắt lấp lánh:
“Nhờ các cô… chúng tôi còn chiến đấu được…”
Câu nói ấy khiến tôi quên hết mệt mỏi.
Đêm hôm đó, bên bếp lửa nhỏ giữa rừng Phja Oắc, tôi ngồi nhìn ngọn lửa cháy bập bùng. Ngoài kia, chiến tranh vẫn tiếp diễn, nhưng trong lòng tôi, một ngọn lửa khác đã được thắp lên—ngọn lửa của niềm tin và tình người.
Nhiều năm sau, khi trở lại Cao Bằng, tôi đứng trên đỉnh Phja Oắc nhìn xuống những cánh rừng xanh ngắt. Không còn tiếng bom, chỉ còn tiếng gió và chim rừng.
Nhưng tôi biết, đâu đó trong những tầng lá ấy, ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn—và ngọn lửa năm xưa vẫn cháy mãi trong tim những người đã từng đi qua.



