Ánh lửa trong đêm
Ở vùng đất Thuận Nghĩa Hòa, huyện Mộc Hóa, tỉnh Long An, có một người lính trẻ đã sống như một ánh lửa – âm thầm nhưng đủ soi sáng cả một đoạn đường gian khó. Đó là Liệt sĩ Phạm Văn Hành.
Sinh năm 1943, anh Hành lớn lên giữa những ngày quê hương còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Không chọn cuộc sống bình lặng, anh sớm lên đường nhập ngũ, trở thành Hạ sĩ của Sư đoàn 5. Trong mắt đồng đội, anh là người điềm đạm, ít nói nhưng luôn vững vàng trong mọi nhiệm vụ.
Có một đêm hành quân, đơn vị phải vượt qua một khu vực đầy nguy hiểm. Trời tối, không trăng, chỉ có những ánh đom đóm lập lòe trong bụi cỏ. Anh Hành đi đầu, vừa dò đường, vừa ra hiệu cho đồng đội phía sau. Mỗi bước đi đều phải thật cẩn trọng, bởi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể dẫn đến nguy hiểm cho cả đơn vị.
Khi đến gần khu vực đóng quân của địch, bất ngờ có tín hiệu bất thường. Anh ra hiệu dừng lại, rồi lặng lẽ tiến lên phía trước để kiểm tra. Phát hiện nguy cơ bị lộ, anh nhanh chóng quay lại báo cho đồng đội đổi hướng, tránh được một cuộc chạm trán bất lợi.
Những lần như vậy không hiếm, và chính sự nhanh trí, gan dạ của anh đã giúp đơn vị vượt qua nhiều tình huống nguy hiểm.
Đầu năm 1966, trong một trận chiến ác liệt, anh Hành cùng đồng đội giữ vững vị trí giữa làn đạn dày đặc. Khi tình thế trở nên nguy cấp, anh vẫn kiên cường bám trụ, chiến đấu đến cùng.
Ngày 03 tháng 02 năm 1966, anh đã anh dũng hy sinh. Sự ra đi của anh như một ánh lửa tắt giữa đêm, nhưng ánh sáng ấy vẫn còn lan tỏa trong lòng những người ở lại.
Đồng đội sau này vẫn nhắc về anh như “ánh lửa trong đêm” – không rực rỡ ồn ào, nhưng luôn hiện diện đúng lúc, soi đường và tiếp thêm niềm tin.
Giữa những đổi thay của quê hương hôm nay, câu chuyện về Phạm Văn Hành vẫn còn đó – như một ánh sáng nhỏ nhưng bền bỉ, nhắc nhở rằng có những con người đã cháy hết mình để đất nước được bình yên.



