Ánh Lửa Trong Đêm
Mô tả ngắn: Sinh năm 1950, tham gia quân đội năm 1969, làm nhiệm vụ giữ thông tin liên lạc trên tuyến lửa miền Trung trong những năm chiến tranh ác liệt.
Năm 1971, giữa những ngày chiến sự căng thẳng, Lê Văn Bình được giao nhiệm vụ giữ đường dây thông tin liên lạc nối giữa các đơn vị tiền tuyến. Công việc của anh tưởng chừng đơn giản, nhưng lại vô cùng nguy hiểm – chỉ cần mất liên lạc, cả một chiến dịch có thể bị gián đoạn.
Một đêm tối, mưa rơi nặng hạt, gió rít qua từng tán rừng. Bỗng điện đài im bặt. Bình biết ngay đường dây đã bị đứt do bom đánh trúng khu vực gần đó. Không chần chừ, anh khoác vội áo mưa, mang theo dụng cụ rồi một mình lần theo tuyến dây giữa rừng đêm.
Đường trơn trượt, bùn đất lầy lội, từng bước đi đều khó khăn. Xa xa, tiếng pháo vẫn dội về từng hồi. Khi đến gần điểm đứt, Bình phát hiện đoạn dây bị cháy xém, nằm vắt ngang một hố bom còn bốc khói.
Không có thời gian do dự, anh nhanh chóng nối lại từng sợi dây. Đôi tay run lên vì lạnh và mệt, nhưng anh vẫn kiên trì. Bất ngờ, pháo sáng bùng lên, soi rõ cả khu rừng. Bình nằm ép xuống đất, tim đập dồn dập, chờ ánh sáng tắt đi.
Ngay khi an toàn, anh tiếp tục công việc. Cuối cùng, tín hiệu được khôi phục. Trong chiếc máy điện đài, tiếng gọi quen thuộc vang lên: “A lô, đã liên lạc lại được chưa?” Bình thở phào, đáp lại bằng giọng khàn đặc: “Đã thông tuyến!”
Trở về đơn vị khi trời gần sáng, người anh ướt sũng, bùn đất bám đầy, nhưng trong lòng nhẹ nhõm. Anh biết rằng công việc thầm lặng của mình vừa góp phần giữ vững mạch nối của cả chiến trường.
Nhiều năm sau, khi kể lại, ông Bình chỉ cười hiền:
“Chúng tôi không cầm súng trực tiếp chiến đấu, nhưng từng sợi dây nối lại cũng là giữ lấy niềm tin và sự sống cho đồng đội.”



