Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Ánh lửa trong đêm

Quảng Ninh02/07/2026Lê Hùng Dũng1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm ấy gió thổi qua mái tranh như muốn thổi tắt mọi tiếng thì thầm. Làng nhỏ nằm nép mình dưới chân đồi, chỉ còn vài ngôi nhà đứng vững sau trận pháo. Họp lại trong gian bếp tối, một nhóm người già, vài phụ nữ và hai thanh niên, đặt giữa sàn một chiếc nồi sắt, bên trong là than hồng và vài cọng rơm khô. Ánh lửa le lói, nhảy múa trên mặt đất, vẽ những bóng dài lên tường nứt.
Lan ngồi co ro, tay ôm lấy một tấm vải bẩn, bên trong là một người lính trẻ còn chưa kịp gọi tên. Máu đã khô trên áo anh, hơi thở gấp gáp như muốn kể hết những ngày vừa qua. Lan nhớ lại lần đầu cô nghe tiếng súng: đó là buổi sáng khi mẹ cô ra đồng và không về. Kể từ đó, cô học cách che giấu nỗi sợ, học cách buộc băng, học cách lắng nghe tiếng tim người khác để biết họ còn sống hay đã rời đi.
Ngọn lửa không lớn, nhưng đủ để sưởi ấm đôi tay run rẩy. Người già kể chuyện xưa, giọng họ khàn nhưng đều đặn, như muốn giữ cho ký ức không bị lãng quên. Một bà cụ đưa ra một chiếc bánh khô, chia đều cho mọi người. Trong khoảnh khắc ấy, tiếng bom ở xa như bị đẩy lùi, chỉ còn lại tiếng thì thầm và ánh lửa.
Khi màn đêm dày hơn, một tiếng gõ nhẹ ở cửa. Họ nín thở. Cánh cửa hé mở, một người đàn ông lấm lem bước vào, mắt anh đỏ hoe. Anh mang theo tin: con đường phía bắc đã bị phong tỏa; nhóm du kích cần một người dẫn đường qua rừng để đưa thuốc men cho trạm y tế. Mọi người nhìn nhau. Không ai nói nhiều, bởi lời nói lúc này nặng như đá. Lan đứng lên, bàn tay cô vẫn còn dính máu băng gạc, nhưng ánh mắt cô sáng lên một quyết tâm lạ thường.
“Để tôi đi,” cô nói, giọng nhỏ nhưng chắc. Mọi người lặng im, rồi một người già đặt tay lên vai cô, như truyền cho cô chút sức mạnh cuối cùng. Họ trao cho cô một chiếc đèn dầu nhỏ, một mẩu bánh và lời dặn dò: “Giữ lửa trong tim, con ạ.”
Lan bước ra khỏi ngôi nhà, mang theo ánh lửa nhỏ. Gió lạnh cắt da, nhưng ngọn đèn vẫn cháy. Trên con đường mòn, cô gặp những dấu chân in trên đất ướt, nghe tiếng côn trùng như tiếng đồng hồ đếm ngược. Mỗi bước đi là một câu chuyện, mỗi hơi thở là một lời hứa. Khi đến bìa rừng, cô dừng lại, nhìn lại làng. Ánh lửa trong đêm của cô như một chấm sáng mong manh giữa biển tối, nhưng nó là điều duy nhất để hướng về — một lời nhắc rằng có người đang chờ.
Cuộc hành trình không dễ dàng. Có lúc cô phải nằm im trong bụi rậm, nghe tiếng lính tuần tra đi qua; có lúc cô phải băng qua suối lạnh, nước ngập đến đầu gối. Nhưng mỗi khi mệt mỏi, cô lại nghĩ đến tiếng cười của đứa trẻ trong làng, đến bàn tay già đã nắm chặt tay cô trước khi cô đi. Ánh lửa trong chiếc đèn dầu như một người bạn, nhắc cô rằng dù nhỏ bé, nó vẫn có thể soi đường.
Khi cô đến trạm y tế, những người ở đó nhìn cô bằng ánh mắt biết ơn. Thuốc men được trao, thương binh được chăm sóc. Lan không ở lại lâu; cô quay về ngay trong đêm, bởi ngọn lửa ở làng vẫn cần người giữ. Trở về, cô thấy ngôi nhà nhỏ vẫn đứng đó, những bóng người vẫn thức chờ. Ánh lửa trong đêm của họ chưa tắt.
Sáng hôm sau, khi mặt trời lên, những vết sẹo mới được che bằng băng gạc, những lời thì thầm trở thành câu chuyện kể. Người ta nói về cô gái mang đèn dầu, về ngọn lửa nhỏ đã đi qua rừng. Và trong lòng mỗi người, một ngọn lửa khác bùng lên — không phải lửa của chiến tranh, mà là lửa của niềm tin, của tình người, của quyết tâm giữ gìn những gì còn lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn