Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

“ÁNH LỬA TỪ NHỮNG NGÀY XƯA”

Tôi gặp bác Lự – một cựu thanh niên xung phong đã ngoài bảy mươi – trong một buổi chiều nhiều gió ở quê ngoại. Bác ngồi dưới mái hiên, đôi mắt hiền hậu, nhưng ẩn sâu bên trong là cả một thời tuổi trẻ từng băng rừng, mở đường giữa tiếng bom rơi. Khi tôi nói rằng mình đang viết bài cho chủ đề “Những câu chuyện thời hoa lửa”, bác chỉ mỉm cười: “Cháu muốn nghe chuyện thật à? Tuổi trẻ tụi bác ngày ấy giản dị lắm, chỉ có lý tưởng và niềm tin thôi.”

Thái Nguyên31/03/2026Tống Thị Mỹ Trà (NNA 7 - K48 - trường Ngoại ngữ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp bác Lự – một cựu thanh niên xung phong đã ngoài bảy mươi – trong một buổi chiều nhiều gió ở quê ngoại. Bác ngồi dưới mái hiên, đôi mắt hiền hậu, nhưng ẩn sâu bên trong là cả một thời tuổi trẻ từng băng rừng, mở đường giữa tiếng bom rơi. Khi tôi nói rằng mình đang viết bài cho chủ đề “Những câu chuyện thời hoa lửa”, bác chỉ mỉm cười: “Cháu muốn nghe chuyện thật à? Tuổi trẻ tụi bác ngày ấy giản dị lắm, chỉ có lý tưởng và niềm tin thôi.”

Bác kể rằng bác nhập ngũ lúc mới tròn mười tám. Khi ấy, bác cũng giống như bao bạn trẻ bây giờ: thích nghịch, thích cười, thích mơ mộng. Nhưng chiến tranh khiến tuổi trẻ của bác rẽ sang một con đường khác. Công việc chính của bác và đồng đội là mở đường cho bộ đội hành quân. Những con đường đất đỏ chạy xuyên rừng, nắng gắt mưa rừng… thế mà nhóm thanh niên xung phong vẫn đi, vẫn hát, vẫn tin.

Bác nói chậm rãi, như sợ mình chạm mạnh vào ký ức: “Có hôm trời mưa lớn, cả đội ai nấy đều mệt. Nhưng chỉ cần nghe tiếng người chỉ huy gọi một câu ‘Cố lên các em!’, là tụi bác lại bật dậy, tiếp tục làm việc. Không ai muốn bỏ cuộc. Người trẻ mà, thương nhau lắm, cứ động viên nhau hoài.”

Tôi hỏi bác có điều gì khiến bác nhớ nhất. Bác nhìn xa xăm rồi trả lời: “Nhớ nhất không phải là những khó khăn, mà là khoảnh khắc khi cả đội cùng nhau nhóm một bếp lửa nhỏ trong rừng. Ngọn lửa ấy xua tan sương tối, xua tan mệt mỏi, và làm tụi bác thấy mình không hề cô đơn. Lửa khi đó không chỉ để sưởi, mà còn là niềm tin rằng ngày mai đất nước sẽ bình yên.”

Ngồi lắng nghe bác, tôi bỗng nhận ra: thanh xuân của thế hệ bác không có mạng xã hội, không điện thoại, không những tiện nghi mà chúng tôi xem là hiển nhiên. Họ chỉ có đôi bàn tay, ý chí kiên cường và tinh thần sẵn sàng cống hiến. Vậy mà từ chính những con người bình dị ấy, đất nước đã đi qua những tháng năm gian lao để có được hoà bình hôm nay.

Khi tôi chào bác để ra về, bác nói thêm một câu khiến tôi nhớ mãi: “Thời của tụi bác đã qua rồi. Nhưng đất nước vẫn cần những người trẻ dám mơ, dám làm. Mỗi thế hệ đều có một ‘cuộc chiến’ của riêng mình, và bác tin các cháu sẽ làm tốt.”

Buổi chiều hôm ấy, gió vẫn thổi, và tôi mang theo câu chuyện của bác như mang theo một ngọn lửa. Ngọn lửa của thời hoa lửa – một thời không bao giờ trở lại, nhưng luôn soi sáng con đường của thế hệ trẻ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn