Thân nhân liệt sĩ, người có công

ANH MÃI KHÔNG VỀ QUA BẾN SÔNG QUÊ

Bến sông quê từng là nơi người lính ra đi, và cũng là nơi người chị cả đời chờ em trai trở về – một sự chờ đợi không bao giờ có hồi âm.

Hưng Yên14/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bến sông làng Đông Minh nằm ngay sau rặng tre già. Con sông không rộng, nước lững lờ, hiền như tính người quê lúa. Bao đời nay, bến sông ấy tiễn người đi – và đón người về.

Nhưng em trai tôi thì không về.

Ngày tiễn em đi bộ đội, tôi đứng ở bến sông, nhìn theo chiếc thuyền chở tân binh sang bờ bên kia. Em tôi – Lê Văn Thành – quay lại vẫy tay, cười rất tươi. Tôi giơ tay vẫy theo, tin rằng vài năm nữa, em sẽ lại bước xuống bến này.

Tôi không biết đó là lần cuối.

Thành hy sinh khi mới hai mươi hai tuổi. Tin báo về làng giữa mùa nước lớn. Tôi chạy ra bến sông, đứng rất lâu. Nước vẫn chảy. Thuyền vẫn qua. Nhưng người tôi chờ thì không.

Từ đó, mỗi lần có bộ đội về phép, tôi lại ra bến sông nhìn. Một thói quen vô thức. Tôi biết em không về, nhưng vẫn nhìn.

Cao trào của cuộc đời tôi đến vào ngày làng đón hài cốt liệt sĩ tập thể. Có rất nhiều quan tài, nhưng không ai biết đâu là em tôi. Tôi đứng bên bến sông, nước mắt rơi xuống dòng nước mặn chát.

– Thành ơi, em về lối nào? – tôi hỏi, mà không có câu trả lời.

Giờ tôi đã già. Bến sông vẫn còn đó. Nhưng mỗi lần đi qua, tôi vẫn thấy một chàng trai trẻ đứng trên thuyền, vẫy tay cười – rồi khuất dần.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ANH MÃI KHÔNG VỀ QUA BẾN SÔNG QUÊ | Câu chuyện thời hoa lửa