ÁNH MẮT KHI NHẬN THƯ NHÀ
ÁNH MẮT KHI NHẬN THƯ NHÀ
Sau nhiều tháng không có tin tức, hôm ấy đơn vị bất ngờ nhận được thư từ hậu phương gửi vào.
Anh Phúc cầm lá thư đã nhòe mực vì mưa mà tay run lên vì xúc động.
Anh đọc đi đọc lại từng dòng chữ quen thuộc dưới ánh đèn dầu leo lét.
Một chiến sĩ trẻ nhìn anh rồi khẽ hỏi: “Nhà anh khỏe cả chứ?”
Anh Phúc gật đầu nhưng mắt đỏ hoe vì nhớ quê da diết.
Ngoài trời, gió rừng thổi qua cánh rừng tối đen nghe hun hút đến nao lòng.
Tiếng côn trùng vang lên rả rích giữa khoảng đêm sâu lạnh buốt.
Đến gần sáng, tiếng còi báo động bất ngờ vang lên dồn dập.
Anh Phúc lập tức gấp lá thư lại rồi lao đi tải thương giữa màn khói bụi.
Ánh mắt khi nhận thư nhà năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.



