Ánh mắt khiến kẻ phản bội run rẩy
khánh
Trưởng ban An ninh T4 Thành uỷ Sài Gòn - Gia Định Nguyễn Tài (1926-2016), nguyên Thứ trưởng Bộ Công an trước khi tình nguyện vào chiến trường miền Nam chiến đấu năm 1964 đã có 7 năm kinh nghiệm là Cục trưởng Cục Bảo vệ của Bộ Công an.
Khi nhậm chức này, ông mới 29 tuổi. Lúc vào chiến trường, Bác Hồ biết tin nên đã đánh bức điện Tuyệt mật vào Trung ương Cục miền Nam với nội dung: "Chú Nguyễn Tài là tài sản quý của Ðảng. Mọi người phải bảo vệ chú ấy!".
Bác rất hiểu nghiệp vụ, phẩm chất và tài năng của ông Nguyễn Tài là do có nhiều năm ông Tài đã phục vụ Bác.
Nhưng vào ngày 23/12/1970, ông bị địch bắt trên đường đi công tác cùng cả đồng chí liên lạc của mình.
Trong cuốn hồi ký "Ðối mặt CIA Mỹ" (NXB Công an Nhân dân), ông đã hồi tưởng về quãng thời gian bị địch bắt, giam cầm, tra tấn. Cuốn hồi ký này xuất bản lần đầu năm 1997.
Theo đó, lúc đầu, ông còn giấu được tung tích, "đánh lừa được kẻ địch bằng một bình phong giả tạo. Nhưng rồi 6 tháng sau, do một sự sơ hở từ bên ngoài, rồi do có kẻ phản bội khai báo, nhận diện, tôi bị lộ tung tích".
Tuy nhiên, trong cuốn sách nói trên, có một chuyện ông không kể, nhưng con trai ông, Ðại tá Nguyễn Trường Ðại, nguyên Cục phó Cục Tin học, Bộ Công an cho tôi biết một chuyện khá đặc biệt mà cha ông đã kể cho các con nghe.
Số là địch lúc đó bắt giữ được một bác sĩ của ta đang công tác ở ngoài căn cứ mà lại là cơ quan của ông. Người này được CIA Mỹ bịt mắt để thử xem nghe giọng ông có nhận ra không khi chúng đã có nhiều chứng cứ biết ông là Trưởng ban An ninh T4.
Người đó dù bị bịt mắt nhưng chỉ nghe cái cách ông húng hắng giọng đã khẳng định với bọn thẩm vấn ông Tài: Cho dù không nhìn mặt, tôi cũng vẫn khẳng định, đó chính là Tư Trọng (bí danh của ông Nguyễn Tài khi vào Nam đã dùng), không trộn vào đâu được...
Một cuộc đấu tranh trực diện gay go, quyết liệt và gian khổ đã diễn ra đối với ông Tài trong hoàn cảnh bị biệt giam từ đầu đến cuối. Lúc kẻ địch mở băng bịt mắt của kẻ chỉ điểm kia, ông Tài đã có ánh nhìn không chớp mắt với hắn ta. Ánh nhìn ấy ngay lập tức khiến người kia tỏ rõ lúng túng, mất tinh thần.
Hôm sau, cai ngục hỏi ông: "Ông có biết thôi miên thì sẽ thế nào không?". Ông Nguyễn Tài trả lời bâng quơ là không biết gì. Bọn chúng nói luôn: "Cái tay hôm qua nhận diện ông rồi bị ông nhìn không chớp mắt ấy, đã chết rồi. Bị nhồi máu lên não, không cứu kịp".
Chuyện này, tổ chức tình báo của ta sau đó có biết, nhưng cũng chỉ biết rằng anh ta bị đột tử.



