Ánh Mắt Người Cha
Ánh Mắt Người Cha
Ngày Bình lên đường nhập ngũ, cha cậu không nói nhiều. Ông chỉ lặng lẽ giúp con chỉnh lại quai ba lô rồi đứng nhìn rất lâu trước cổng nhà. Trong ánh mắt người cha già là niềm tự hào xen lẫn lo lắng khó giấu.
Chiến tranh ngày càng ác liệt. Những lá thư Bình gửi về thưa dần vì đơn vị liên tục di chuyển. Mỗi lần có người đưa thư ghé qua là cha cậu lại vội vàng chạy ra hỏi thăm tin tức.
Ban ngày ông vẫn làm ruộng như bình thường nhưng đêm xuống thường ngồi rất lâu ngoài hiên nhà. Ông nhớ con trai mình — chàng trai từng thích chạy chân trần trên cánh đồng mỗi chiều hè.
Một hôm làng bị máy bay địch ném bom. Dù nhà cửa hư hỏng nặng, điều đầu tiên ông làm vẫn là giữ lại những lá thư cũ của Bình trong chiếc hộp gỗ nhỏ.
Nhiều tháng sau, Bình trở về trong một lần được nghỉ phép ngắn ngày. Người cha già đứng lặng vài giây rồi ôm chầm lấy con vào lòng. Không cần nói thành lời, cả hai đều hiểu họ đã đi qua những tháng năm đầy đau thương của thời hoa lửa bằng tình thân sâu nặng nhất.


