ÁNH MẮT NHÌN VỀ QUÊ NHÀ
ÁNH MẮT NHÌN VỀ QUÊ NHÀ
Sau mỗi trận đánh, anh Dũng thường ngồi lặng im nhìn về phía bầu trời xa xăm phía Bắc.
Không ai biết anh đang nghĩ gì, chỉ thấy ánh mắt anh lúc nào cũng buồn rất sâu.
Một chiến sĩ trẻ khẽ hỏi: “Anh nhớ nhà lắm phải không?”
Anh Dũng cười nhẹ rồi gật đầu thật khẽ.
Ngoài trời, ánh hoàng hôn phủ đỏ những triền núi đầy khói bom.
Tiếng gió thổi qua cánh rừng nghe hun hút và lạnh buốt.
Tiểu đội lặng lẽ ngồi quanh bếp lửa sau nhiều giờ chiến đấu mệt mỏi.
Đến nửa đêm, còi báo động lại vang lên dồn dập từ phía xa.
Anh Dũng lao tới cứu một đồng đội bị thương giữa màn khói bụi mịt mù.
Ánh mắt nhìn về quê nhà năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.



