Ánh Mắt Phía Bên Kia Chiến Tuyến
Ánh Mắt Phía Bên Kia Chiến Tuyến
Nhân chứng kể: Nữ y tá quân y Nguyễn Thị Cúc (Bệnh viện dã chiến K20, Tây Nguyên)
"Trong suốt mười năm làm y tá chiến trường, tôi đã cứu chữa cho hàng nghìn thương bệnh binh của ta, chứng kiến biết bao cảnh hy sinh bi tráng của đồng đội. Nhưng có một kỷ niệm đặc biệt mà tôi không bao giờ quên, một khoảnh khắc nhân văn tỏa sáng giữa lòng cuộc chiến khốc liệt. Đó là trận đánh chiếm cứ điểm Đắk Tô - Tân Cảnh năm 1972, trạm quân y của chúng tôi tiếp nhận một thương binh nặng thuộc lực lượng lính ngụy Sài Gòn bị bỏ lại trong hầm ngầm bị sập.
Người lính ngụy còn rất trẻ, khoảng mười chín tuổi, bị nát bươm một bên chân do trúng mảnh pháo, máu ra nhiều thâm tím cả đôi môi. Khi thấy tôi tiến lại gần với con dao mổ và bông băng trên tay, đôi mắt cậu ấy mở to bàng hoàng, người run lên bần bật vì sợ hãi, lầm bầm van xin: 'Chị ơi đừng giết em, em còn mẹ già ở quê...' Tôi nhìn cậu ấy, một ánh nhìn hiền hậu của một người chị, rồi nhẹ nhàng bảo: 'Yên tâm đi, ở đây chúng tôi không giết tù binh, tôi sẽ cứu cậu'.
Tôi cùng kíp mổ tiến hành cắt lọc vết thương, băng bó và truyền máu cho cậu ấy suốt hai tiếng đồng hồ dưới ánh đèn bão leo lét. Khi cơn đau dịu đi, cậu ấy nhìn tôi, đôi mắt ngấn lệ không còn sự thù hận hay sợ hãi, chỉ còn một sự biết ơn tận cùng. Khoảnh khắc ánh mắt hai con người ở hai bên bờ chiến tuyến gặp nhau trong căn hầm quân y dã chiến năm ấy đã vượt qua mọi giới hạn của ý thức hệ chính trị. Nó chứng minh một điều: tình người, lòng nhân ái của con người Việt Nam vẫn luôn tỏa sáng rực rỡ, thanh lọc tâm hồn ngay cả trong những giai đoạn đen tối, khốc liệt nhất của chiến tranh."



