Anh Phan Đình Giót-Ngọn Lửa Bất Tử Bên Đồi Him Lam

Mùa xuân năm 1954, thung lũng Điện Biên Phủ rực lửa chiến hào. Trong đội hình Đại đoàn 312 tiến đánh cứ điểm Him Lam – "cánh cửa thép" bảo vệ tập đoàn cứ điểm của thực dân Pháp – có một người con của đất Hà Tĩnh mang tên Phan Đình Giót. Cuộc đời anh đã hóa thành bất tử trong một khoảnh khắc xoay chuyển cả cục diện trận mở màn.
Chiều ngày 13/3, lệnh tấn công vang lên, khói lửa bao trùm Him Lam, tiếng pháo gầm vang rung chuyển núi rừng Tây Bắc. Phan Đình Giót cùng đồng đội dũng cảm vượt qua các tầng rào dây thép gai để tiếp cận mục tiêu. Tuy nhiên, khi quân ta tiến đến lô cốt số 3, hỏa lực địch từ các lỗ châu mai bỗng khạc đạn điên cuồng, tạo thành lưới lửa dày đặc chặn đứng bước tiến của đơn vị. Nhiều chiến sĩ đã ngã xuống, tình thế vô cùng nguy cấp dưới làn đạn xối xả.
Lúc này, Phan Đình Giót đã bị thương nặng ở vai và đùi, máu thấm đỏ tấm áo trấn thủ, nhưng ánh mắt anh vẫn rực cháy quyết tâm. Anh kiên cường lê bước, dùng những quả bộc phá cuối cùng đánh sập các ụ súng phụ. Thế nhưng, khẩu đại liên chính từ lỗ châu mai vẫn tiếp tục gào thét, ghìm chặt đội hình xung kích của ta tại chỗ.
Trong giây phút sinh tử, không một chút do dự, Phan Đình Giót dồn hết sức bình sinh còn lại, rướn người vọt tới. Anh áp sát ngực mình vào miệng lỗ châu mai, dùng thân mình làm lá chắn, chặn đứng luồng đạn tàn khốc của kẻ thù. Tiếng súng bỗng chốc câm bặt. Sự hy sinh phi thường ấy đã tạo nên một cơ hội vàng, mở đường cho đồng đội xông lên như triều dâng thác đổ, san phẳng cứ điểm Him Lam ngay trong đêm ấy.
Phan Đình Giót ngã xuống ở tuổi đôi mươi, nhưng hành động anh dũng của anh đã trở thành biểu tượng bất diệt của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Anh không chỉ lấp đi họng súng của quân thù mà còn mở ra con đường đi tới chiến thắng Điện Biên Phủ "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu". Tên anh mãi là một nốt nhạc bi tráng, rực rỡ nhất trong bản anh hùng ca về một thời hoa lửa của dân tộc Việt Nam.


