Bài viết

ÁNH SÁNG CÒN LẠI GIỮA RỪNG TRƯỜNG SƠN

Thanh Hóa01/06/2026Lê Văn Duy3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau những năm tháng gắn bó với trạm quân y tiền phương trên tuyến Trường Sơn, Lê Thị Thanh đã trải qua biết bao ca cấp cứu khẩn cấp, những đêm trực không ngủ và những hành trình đưa thương binh vượt rừng trong điều kiện thiếu thốn.

Ngày chiến tranh dần lùi xa, chị trở về với cuộc sống bình dị nơi quê nhà. Mọi thứ dường như trở lại yên ả: con đường làng, tiếng gió đồng, mái nhà thân quen. Nhưng trong ký ức của người y tá năm ấy, Trường Sơn vẫn hiện lên như một phần không thể tách rời.

Cuộc sống sau chiến tranh không còn tiếng bom đạn, nhưng những ký ức về đồng đội, về những ca cấp cứu giữa ánh đèn dầu, về những giây phút giành giật sự sống vẫn luôn hiện hữu. Chị sống giản dị, lặng lẽ, ít khi nhắc lại quá khứ, nhưng mỗi khi nhớ về những người đã cùng mình đi qua năm tháng ấy, ánh mắt lại trầm xuống đầy xúc động.

Những người lính, những thanh niên xung phong, những đồng đội từng nằm lại hoặc tiếp tục hành trình… tất cả đã tạo nên một phần ký ức không thể nào quên của Trường Sơn. Với chị, đó không chỉ là chiến tranh, mà là quãng đời tuổi trẻ đã sống trọn vẹn cho nhiệm vụ thiêng liêng.

“Thời hoa lửa” của Lê Thị Thanh khép lại, nhưng ánh sáng của những con người thầm lặng nơi trạm quân y Trường Sơn vẫn còn mãi, như một minh chứng cho sức sống bền bỉ và lòng nhân ái giữa chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn