Bài viết

ÁNH SÁNG TRƯỜNG SƠN

Tây Ninh19/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm Trường Sơn năm 1972, mưa rừng xối xả, đất đỏ nhão nhoẹt. Con đường vận tải bị bom cày nát, từng đoàn xe phải dừng lại trong bóng tối đặc quánh.

Nguyễn Thị Hồng Vân – cô thanh niên xung phong mới 18 tuổi – được giao nhiệm vụ đứng chốt, cầm đèn báo hiệu dẫn đường.

Chiếc đèn bão nhỏ bé run lên trong gió, nhưng Vân vẫn đứng vững giữa con đường vừa bị đánh phá.

“Chị ơi… nguy hiểm lắm, lùi vào đi!” – một lái xe gọi với.

Vân lắc đầu:
“Nếu em lùi… xe sẽ không qua được.”

Tiếng máy bay lại gầm lên. Bom nổ, đất đá tung mù. Nhưng ánh đèn vẫn chưa tắt.

Từng chiếc xe chậm rãi lăn bánh, đi theo ánh sáng ấy mà vượt qua đoạn đường nguy hiểm.

Rồi một tiếng nổ lớn vang lên…

Khi khói tan, con đường vẫn còn, đoàn xe vẫn qua. Nhưng nơi Vân đứng… chỉ còn lại chiếc đèn nằm nghiêng, ánh sáng leo lét.

Người ta chạy đến.

Chiếc đèn ấy, kỳ lạ thay, vẫn chưa tắt hẳn.

Một người lính cúi xuống, nâng nó lên, giọng nghẹn lại:
“Đèn còn… nghĩa là đường còn.”

Đêm hôm đó, chính ánh đèn ấy tiếp tục dẫn những chuyến xe cuối cùng vượt qua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn