Ánh sao Trường Sơn
Bài thơ là tiếng lòng của ánh sao đêm Trường Sơn, người bạn của những đoàn quân năm ấy.
Ta từng soi đường quân đi,
Qua bao dốc núi, qua khi mưa nguồn.
Có người lính trẻ cô đơn,
Ngẩng nhìn trời thẳm mà thương quê nhà.
Có cô gái tuổi đôi mươi,
Gửi lời hẹn ước vào trời Trường Sơn.
Bom rơi chẳng thể vùi chôn,
Những niềm hy vọng vẫn còn sáng trong.
Ta theo năm tháng mênh mông,
Theo bao chiến sĩ vượt sông, băng đèo.
Để hôm nay giữa trăng treo,
Trường Sơn còn đó biết bao nghĩa tình.



