Bài viết

ÁNH SAO VÀ NGỌN LỬA

Tây Ninh28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Một vì sao, bay lên trời

Có anh hùng vừa tròn đôi mươi

Một vì sao, đã quên mình

Hoá thành hoa mộc nơi tiền tuyến”

(Ánh Sao Việt Nam)

Có những vì sao không vụt tắt khi đêm hết mà lại sáng mãi trong kí ức của dân tộc. Có những con người của tuổi 20 đang chênh vênh tìm giá trị của bản thân mình, nhưng cũng có tuổi 20 đã kịp sống một cuộc đời rực rỡ. Và có những con người lặng lẽ quên mình, hoá thành “hoa lửa” mộc nơi tiền tuyến đầy khói lửa để đổi lấy hòa bình, tự do cho đất nước. Để cho hôm nay, ta vẫn còn thấy ánh sáng của họ trong lịch sử hào hùng của dân tộc và cả trong nhịp sống hằng ngày. Và "ánh sáng" lặng lẽ nhưng đầy mãnh liệt ấy là Liệt sĩ.Bác sĩ Đặng Thùy Trâm - người con gái đã hiến dâng đời mình cho Tổ quốc, hóa thành ngôi sao sáng của dân tộc.

Đặng Thùy Trâm (26/11/1942 - 22/6/1970) là một nữ bác sĩ, liệt sĩ tiêu biểu trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Chị sinh ra trong gia đình tri thức với cha là Đặng Ngọc Khê - Bác Sĩ Ngoại Khoa, mẹ là Doãn Ngọc Trâm - Giảng viên trường Đại học. Với kết quả học tập xuất sắc, sau khi tốt nghiệp chị có thể chọn một cuộc sống ổn định nơi hậu phương cùng với gia đình, nhưng không, chị đã xung phong ra chiến trường ở miền Nam - nơi bom đạn ác liệt để điều trị cho các chiến sĩ bị thương và thương binh. Đó không phải là một quyết định bồng bột của tuổi trẻ mà là một tinh thần yêu nước, khát vọng cống hiến của một người thanh niên trẻ, là ý chí kiên cường, ý thức về trách nhiệm của mình đối với dân tộc.

Ở nơi chiến trường khóc liệt ấy, chị không ngại khó khăn mà cùng đồng đội dựng nên những trạm xá đơn sơ, thiếu thốn đủ điều về thuốc men và dụng cụ y tế. Có những ca phẫu thuật được thực hiện vội vã bên ánh đèn dầu leo lét và bên tai là tiếng súng, tiếng bom đạn vang trời. Nhưng vượt lên tất cả khó khăn ấy là tấm lòng nhân ái của một người thầy thuốc. Với chị mỗi con người, mỗi số phận điều đáng được trân trọng. Chị chăm sóc họ bằng cách trái tim yêu thương và nhiệt huyết của mình. Những khi mệt mỏi, chỉ cần nghe tiếng rên của đau của những người lính bị thương, chị lại vực dậy tinh thần mà tiếp tục thực hiện công việc của mình.

Trong sổ nhật trình của mình, Thùy Trâm đã viết về những nỗi day dứt, buồn đau của mình khi không thể cứu sống một bệnh nhân. Đó không chỉ là nỗi buồn của một người thầy thuốc mà còn là sự buồn đau của một trái tim ấm áp. Là một người lớn lên trong sự yêu thương che chở của cha mẹ nên khi đứng giữa chiến tranh lạnh chỉ vẫn giữ cho mình được một trái tim yêu thương và một tâm hồn nhạy cảm. Chị yêu thương giữa con người nơi tiền tuyến và đau khổ cho những số phận bất hạnh nhưng đầy anh dũng. Chính điều đó đã làm nên vẻ đẹp phẩm chất, tâm hồn của chị - xinh đẹp, nhạy cảm, nhưng đầy quật cường và mạnh mẽ. Và sâu thẩm trong tâm hồn chị vẫn là nét dịu dàng của người con gái thủ đô.

Nhật ký của nữ bác sĩ trẻ ấy không khô khan ghi lại những công việc hàng ngày của mình mà chỉ còn thể hiện hết thảy nội tâm của mình vào đó nỗi nhớ về gia đình, nỗi cô đơn giữa nơi rừng sâu và những suy tư về tình yêu của mình. Nhưng hết thảy những điều đó đều thể hiện lý tưởng sống cao đẹp của chị "Đời phải trải qua giông tố nhưng không được gục ngã trước giông tố".

Chiến tranh, máu và nước mắt. Chiến tranh vốn khóc liệt,đi cùng với đó là sự mất mát và hi sinh. Ngày 22 tháng 6 năm 1970 chị ngã xuống tại Ba Tơ khi chưa đầy 28 tuổi. Sự ra đi của chị lại những ước mơ của dang dở, một tình yêu với chàng chiến sĩ nơi tiền tuyến và sự mất mát to lớn đối với gia đình chị. Chị hiến dân cả tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc. Nhưng chị vẫn kịp để mọi người nhớ về mình - cô gái trẻ đã sống một cuộc đời trọn vẹn, một cuộc đời mà tuổi trẻ chẳng phí hoài, trái tim được "cháy" với lý tưởng sống của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn