Anh sẽ về khi đất nước toàn thắng
Anh sẽ về khi đất nước toàn thắng
Ngày gặp tướng An, bà Thục Chi tròn 22 tuổi. Ông trở về từ chiến dịch Điện Biên Phủ, còn bà là học sinh lớp cuối cấp 3. Cô gái Hà Nội đầy mơ mộng đã phải lòng một chiến sĩ sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Trong một bức thư gửi bà Thục Chi, ông viết: “Cuộc đời anh đầy chông gai và nước mắt. Cho đến khi bước chân vào hàng ngũ cách mạng, anh mới cảm thấy có nhựa sống...”.
Trước khi gặp bà, vào năm 1950, Thượng tướng Nguyễn Hữu An với cương vị Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn chủ công đã tiêu diệt gọn quân Pháp ở cứ điểm Đông Khê. Năm 1954, khi là Trung đoàn trưởng Trung đoàn 174, chủ công của Đại đoàn 316, trung đoàn của ông đã đánh chiếm đồi A1, mở được “cánh cửa thép” để lực lượng của ta từ hướng Đông tiến công vào phân khu trung tâm, bắt sống tướng Đờ-Cát, giành chiến thắng.
Sau ngày cưới (28.9.1956), vị Tham mưu phó Quân khu Tây Bắc chỉ được hưởng tuần trăng mật 4 ngày đã phải tạm biệt người vợ trẻ về đơn vị. Năm 1964, ông được lệnh vào chiến trường miền Nam trong cương vị Sư đoàn trưởng Sư đoàn 325. Trong thư tạm biệt vợ, ông viết: “Chia tay em đã nhiều nhưng lần này anh thấy bịn rịn hơn bao giờ hết. Em hãy cố gắng nuôi con ngoan nhé, chờ ngày chiến thắng, đất nước thống nhất, anh sẽ trở về...”.
Bồi hồi giở lại cuốn nhật ký của ông, bà Chi nhớ lại, năm 1965, ông là Phó Tư lệnh mặt trận Tây Nguyên, đã trực tiếp chỉ huy Trung đoàn 101 - Sư đoàn 325 tiêu diệt gọn Tiểu đoàn biệt động “Cọp đen”, rồi làm thiệt hại nặng Trung đoàn 44 chủ lực của địch, làm xoay chuyển cục diện chiến trường. Quân Mỹ lần đầu tiên trực tiếp tham chiến ở Việt Nam tại chiến trường Tây Nguyên phải thất bại nhục nhã. 4 năm chiến đấu ở Tây Nguyên gian nan, thiếu thốn và vật lộn với bệnh tật, nhưng ông vẫn gửi về những lá thư thấm đẫm tình yêu thương và hơn hết là niềm tin mãnh liệt vào ngày toàn thắng: “Tiếng pháo giao thừa đã điểm và tiếng nói ấm cúng của Bác Hồ mới chúc Tết xong, anh thức để viết thư cho em vào cái giờ thiêng liêng của dân tộc. Anh đang ở trong một căn nhà toàn bằng nứa giữa một khu núi rừng trùng điệp. Đêm nay mưa xuân đã lất phất, bầu trời chẳng có trăng sao và rét ngọt một cách dễ chịu, núi rừng yên lặng lạ thường. Xung quanh anh, mấy chú công vụ đang yên giấc và có lẽ đang mơ về cố hương. Chỉ còn mình anh của em vẫn thức, vẫn hướng về em và các con thân yêu với tất cả niềm thương nhớ dào dạt...”.
“Nhận thư ông, nước mắt tôi tuôn trào, nhưng cũng chính những lá thư đó đã tiếp thêm cho tôi nghị lực, truyền thêm cho tôi niềm tin vào sự tất thắng của cuộc kháng chiến gian khổ”, bà Chi nhớ lại. Mỹ đánh phá điên cuồng miền Bắc, bà Chi phải gửi con xuống Hưng Yên quê ngoại. Hàng tuần, bà vượt 70 cây số, đạp xe về thăm con. “Một thân một mình lo toan, lúc ấy, tôi cũng thoáng chút hờn tủi nhưng lại tin tưởng ngay vì nhớ lời ông hứa trong thư: Anh nhất định sẽ trở về để bù đắp cho mẹ con em, nhưng ngày anh trở về phải là ngày dân tộc toàn thắng…”.



