Bài viết

Ánh Trăng Trên Khoảnh Sân Nhỏ

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Ánh Trăng Trên Khoảnh Sân Nhỏ

Năm 1972, trong một ngôi nhà cuối xóm, có một khoảng sân đất nhỏ. Ban ngày sân đầy nắng, còn ban đêm thì sáng lên bởi ánh trăng rơi xuống từ mái hiên thấp.

Không có đèn ngoài sân.

Chỉ có trăng.

Hà thường ra sân vào những đêm trăng sáng.

Cô không làm gì cả. Chỉ ngồi trên bậc thềm, nhìn bóng mình dài ra trên nền đất.

“Ra đó hoài không lạnh sao?” mẹ hỏi.

Hà lắc đầu:
“Không. Có trăng mà.”

Mẹ không nói thêm.

Năm 1973, những đêm yên tĩnh hơn trước. Tiếng người thưa dần, chỉ còn tiếng gió và tiếng côn trùng.

Khoảng sân nhỏ vẫn vậy.

Ánh trăng vẫn chiếu xuống đúng chỗ cũ, như không thay đổi.

Một đêm, có người lạ ghé qua.

Một người con trai đứng ở cổng, nhìn vào sân rất lâu.

“Nhà có trăng sáng vậy sao?” anh hỏi.

Hà gật đầu.

Anh bước vào.

Ngồi xuống bậc thềm bên cạnh cô.

Không nói gì ngay.

Chỉ nhìn ánh trăng.

Một lúc sau, anh hỏi:
“Ở đây đêm nào cũng vậy à?”

Hà đáp:
“Không. Chỉ khi trời không mây.”

Anh cười nhẹ:
“Vậy là may mắn rồi.”

Hà không trả lời.

Chỉ nhìn bóng trăng trên sân.

Năm 1974, một vài đêm trời nhiều mây, ánh trăng không xuống được sân. Khoảng sân tối hơn bình thường.

Hà vẫn ra.

Ngồi im trong bóng tối.

Không còn bóng trăng, nhưng vẫn giữ thói quen cũ.

Một đêm, cô tìm thấy trên bậc thềm có một viên đá nhỏ, khắc một dòng chữ:

“Nếu còn ngồi đây, nghĩa là trăng vẫn chưa mất.”

Không biết ai để lại.

Hà chạm tay vào chữ khắc.

Rất nhẹ.

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Làng bắt đầu sáng đèn nhiều hơn. Nhưng Hà vẫn thích ra sân mỗi đêm.

Có hôm có trăng.

Có hôm không.

Nhưng cô vẫn ngồi đó.

Một buổi tối, người con trai năm xưa quay lại.

Anh đứng ở cổng, nhìn vào khoảng sân.

“Vẫn còn thích ngồi đây à?” anh hỏi.

Hà gật đầu:
“Ừ.”

Anh bước vào.

Ngồi xuống bậc thềm.

Trăng hôm đó rất sáng.

Bóng hai người đổ dài trên sân.

Anh nói nhỏ:
“Trăng vẫn giống ngày xưa.”

Hà nhìn lên trời:
“Không phải trăng giống.”

“Vậy là gì?”

Hà mỉm cười:
“Mà là mình vẫn còn ngồi đây.”

Gió nhẹ thổi qua.

Ánh trăng phủ xuống sân nhỏ.

Không đổi khác.

Chỉ là có người từng đi qua… và có người vẫn còn ở lại.

Và trong khoảnh sân ấy, ánh trăng không chỉ chiếu sáng đêm tối,

mà còn giữ lại những điều tưởng như đã trôi xa từ lâu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn