Anh Tư Thợ Mộc: Đẽo Gọt Những Đôi Chân Giữ Đất
Anh Tư Thợ Mộc: Đẽo Gọt Những Đôi Chân Giữ Đất
Anh Tư trở về sau chiến tranh với một ống quần rỗng lất phất trong gió. Vết thương do đạp trúng mìn lá đã lấy đi một bên chân của anh. Không chấp nhận ngồi một chỗ, anh dùng đôi tay rắn rỏi học nghề thợ mộc.
Nhưng anh Tư không chỉ đóng bàn, đóng tủ. Căn xưởng nhỏ xíu nặc mùi mạt cưa của anh là nơi chế tác ra những chiếc nạng gỗ, những chiếc chân giả bằng rễ tràm bền chắc nhất cho các thương binh nghèo trong vùng. Anh đẽo gọt từng thớ gỗ bằng cả sự thấu hiểu tận cùng về nỗi đau thể xác của những người lính. Anh cẩn thận bọc vải, lót đệm vào phần mỏm cụt để đồng đội đi không bị đau xước. Tình đồng chí của anh Tư lặng lẽ mà thiết thực vô cùng. Anh không thể trả lại phần thân thể đã mất cho đồng đội, nhưng anh đã tặng họ những "đôi chân mới" để tiếp tục hiên ngang đứng vững trên mảnh đất quê hương.



