Bài viết

ÁO BÀO SẠM KHÓI SÚNG

“ÁO BÀO SẠM KHÓI SÚNG” 📌 Mô tả ngắn: Mùa xuân Kỷ Dậu năm 1789, từ vùng đất Tây Sơn đã xuất hiện một vị anh hùng áo vải khiến cả triều đình phương Bắc phải khiếp sợ. Với tài thao lược phi thường và ý chí sắt đá, Hoàng đế Quang Trung đã dẫn đại quân thần tốc tiến ra Thăng Long, viết nên chiến thắng Đống Đa bất hủ trong lịch sử dân tộc.

Gia Lai13/05/2026Nguyễn Thị Hồng Lệ (Chi đoàn 11A5 – Đoàn trường THPT Vĩnh Thạnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Cha tôi kể rằng ngày xưa, khi quân Thanh tràn vào Thăng Long, dân ta khắp nơi sống trong cảnh lo sợ. Giặc đông vô kể, cờ xí phủ kín đất trời. Chúng nghĩ chỉ cần vài tháng là nước Nam sẽ bị khuất phục.

Nhưng ở phương Nam, vua Quang Trung đã nổi giận như sấm dậy.

Người tập hợp nghĩa quân Tây Sơn, mở hội thề trước ba quân rồi lập tức kéo quân ra Bắc. Điều kỳ lạ là đoàn quân ấy đi nhanh như gió cuốn. Ban ngày hành quân, ban đêm vẫn tiến bước dưới ánh đuốc đỏ rực.

Dân chúng hai bên đường thấy quân Tây Sơn đi qua đều tự nguyện góp gạo, góp nước. Có người còn xin theo quân đánh giặc.

Đêm mùng 5 Tết năm ấy, tiếng trống trận vang lên dồn dập ở Ngọc Hồi. Quân Thanh đang ngủ say vì men rượu Tết thì bỗng nghe voi chiến gầm vang, quân Tây Sơn ào tới như thác lũ.

Vua Quang Trung mặc áo bào đỏ, cưỡi voi đi đầu trận tuyến. Khói thuốc súng phủ đen cả chiến bào của người nhưng bước chân vẫn không hề chùn lại.

Quân Tây Sơn dùng những tấm khiên rơm ướt chống đạn, vừa đánh vừa hô vang khiến quân giặc hoảng loạn. Chỉ trong một buổi sáng, các đồn lũy lớn đều bị phá tan.

Tôn Sĩ Nghị bỏ chạy trong hỗn loạn, ngựa chưa kịp thắng yên, áo giáp còn chưa mặc đủ.

Người dân Thăng Long hôm ấy kéo ra kín đường đón quân Tây Sơn. Ai cũng khóc vì vui sướng. Sau bao ngày bị giặc ngoại bang giày xéo, cuối cùng đất nước cũng được giải phóng.

Người dân Tây Sơn tụi tôi luôn tự hào rằng: trên mảnh đất võ trời văn này từng sinh ra một vị vua anh hùng, người đã làm nên mùa xuân bất tử của dân tộc Việt Nam.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn