Khác

“Áo dài chỉ xuất hiện từ thế kỷ 18, vậy tại sao người Kinh ở Tam Đảo bên Trung Quốc di cư 500 năm lại mặc??

“Áo dài chỉ xuất hiện từ thế kỷ 18, vậy tại sao người Kinh ở Tam Đảo bên Trung Quốc di cư 500 năm lại mặc??

Quảng Ninh06/06/2026Bùi Thị Thùy Linh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tiên Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhiều người đặt câu hỏi như vậy, nhưng thật ra câu trả lời lại chính là một phần lịch sử đau đáu của dân tộc Việt Nam.

Kinh tộc Tam Đảo ngày nay là một dân tộc thiểu số tại Trung Quốc, sinh sống ở khu vực Vạn Vĩ, Vu Đầu, Sơn Tâm thuộc Đông Hưng - Phòng Thành Cảng. Nhưng ít ai biết rằng, vùng đất ấy từng có thời gian dài thuộc không gian sinh tồn của người Việt, cho đến khi thực dân Pháp ký Hiệp ước Pháp - Thanh năm 1887 và cắt nhượng một phần đất biên giới cho nhà Thanh.Nói cách khác:Trước năm 1887, họ là người Việt trên đất Việt.Sau năm 1887, họ trở thành người Trung Quốc gốc Việt.Và ngày nay, họ được gọi là dân tộc Kinh của Trung Quốc. Theo tài liệu bằng chữ Nôm mà người Kinh còn lưu giữ trong một ngôi đình của họ, tổ tiên của Việt tộc tam đảo đã từ vùng Đồ Sơn (ngày nay thuộc Hải Phòng, Việt Nam) đến vùng đất tam đảo này vào năm Hồng Thuận thứ ba (Hồng Thuận tam niên) thời nhà Lê sơ (1511).Với khoảng hơn 100 người trong số 12 dòng họ khác nhau bao gồm: Tô, Đỗ, Nguyễn, Hoàng, Vũ, Bùi, Cao, Ngô, La, Cung, Khổng và Lương. Thuở ban đầu, họ tụ cư trên ba hòn đảo nhỏ rồi sau thành ba làng tên là Vạn Vĩ, Vu Đầu và Sơn Tâm thuộc huyện Giang Bình của thành phố cấp huyện Đông Hưng, Phòng Thành Cảng ngày nay nên người ta quen gọi là Kinh tộc Tam đảo.Suốt hơn 500 năm, dù trải qua biến động biên giới, đổi quốc tịch, đổi chính quyền cai quản, điều khiến người ta xúc động nhất là:Họ vẫn giữ tiếng Việt cổ.Vẫn hát dân ca Việt.Vẫn thờ cúng tổ tiên theo phong tục Việt.Vẫn nhớ mình đến từ Đồ Sơn.Và vẫn giữ áo dài như một phần linh hồn dân tộc. Văn hóa mới là thứ bền bỉ nhất, văn hóa còn thì dân tộc còn!500 năm hay 140 năm không quan trọng bằng việc:Giữa một đất có sự đồng hóa mạnh với hơn 1 tỉ dân như TQ, họ vẫn không đánh mất gốc Việt của mình.Đó mới là điều đáng trân trọng nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn