Bà Cầm Thị Dực – Cõng con nhỏ lên đường đến Điện Biên Phủ
Năm 1954, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn quyết liệt, chiến trường Điện Biên Phủ trở thành nơi tập trung những trận đánh ác liệt nhất. Trong dòng người từ khắp các địa phương hướng về chiến trường, có một người phụ nữ dân tộc Thái tên là Cầm Thị Dực.
Khi ấy, bà Dực còn rất trẻ và đang có con nhỏ. Muốn được trực tiếp tham gia chiến dịch, bà đã phải nói dối bố mẹ rằng mình đi tìm anh trai. Gia đình lo lắng, đặc biệt mẹ bà căn dặn phải luôn giữ gìn đứa con nhỏ.
Nhưng tình yêu Tổ quốc đã khiến người phụ nữ trẻ ấy quyết định một việc mà sau này chính bà vẫn nhớ mãi: cõng cả đứa con đầu lòng trên lưng để lên đường tham gia chiến dịch.
Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, bà là chiến sĩ thuộc Trung đoàn 141, Sư đoàn 312. Ban ngày, bà cùng đồng đội phải tìm nơi trú ẩn trong rừng để tránh máy bay địch. Khi màn đêm buông xuống, những người phụ nữ lại bước ra khỏi nơi trú ẩn, vận chuyển thương binh và những người bị thương từ tuyến trước về tuyến sau.
Có những đêm đường rừng tối mịt, bom đạn vẫn liên tục trút xuống. Những người vận chuyển thương binh phải vừa đi vừa tránh máy bay, vừa tìm cách bảo vệ những người đang bị thương.
Đối với bà Cầm Thị Dực, đó không chỉ là một cuộc chiến của quân đội mà còn là cuộc chiến của những người dân bình thường. Người mẹ trẻ vừa phải chăm con, vừa hoàn thành nhiệm vụ của một người lính.
Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, nhiều thập kỷ trôi qua nhưng những ký ức ấy vẫn không phai trong tâm trí bà. Bà nhớ những đồng đội đã hy sinh, nhớ những đêm vận chuyển thương binh và nhớ tuổi trẻ của mình đã gắn với một trong những chiến dịch quan trọng nhất của lịch sử dân tộc.
Câu chuyện của bà cho thấy trong chiến tranh, phụ nữ không chỉ ở hậu phương mà còn trực tiếp bước vào nơi nguy hiểm nhất, mang theo cả tình mẫu tử và lòng yêu nước.



