Bà Đỗ Thị Tám - Người phụ nữ kiên trung
Giữa cuộc sống yên bình hôm nay, vẫn còn đó những con người lặng lẽ mang trong tim ngọn lửa của một thời đạn bom khói lửa. Bà Đỗ Thị Tám, sinh năm 1953, quê quán xã Vĩnh Hòa, huyện Chợ Lách, tỉnh Bến Tre cũ – nay là xã Hưng Khánh Trung, tỉnh Vĩnh Long, là một trong những người như thế. Bà không chỉ là cựu Thanh niên xung phong kiên cường mà còn là mẹ của một liệt sĩ – người đã hiến trọn tuổi xuân cho Tổ quốc. Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ ác liệt, khi tuổi đời mới đôi mươi, cô gái Đỗ Thị Tám rời mái nhà tranh, tạm biệt mẹ già, khoác lên mình chiếc áo thanh niên xung phong màu xanh, cùng đồng đội băng rừng, tải đạn, mở đường, tiếp lương. Mỗi con đường, mỗi nhịp cầu đều in dấu chân những người trẻ tuổi năm ấy – những con người không ngại hiểm nguy, chỉ mang trong lòng một ước nguyện giản dị: “Miền Nam sẽ thắng, đất nước sẽ hòa bình”. Bà kể, có những đêm bom rơi sáng rực cả vùng, tiếng máy bay gầm trên đầu, đất rung chuyển dưới chân, vậy mà ai nấy vẫn kiên cường, vừa hát vừa làm, chỉ sợ chậm tay là đồng đội phía trước thiếu đạn, thiếu gạo. “Tuổi trẻ tụi tôi ngày đó không nghĩ gì cho riêng mình, chỉ biết sống cho Tổ quốc, cho đồng bào,” – bà Tám nói, giọng trầm ấm nhưng mắt vẫn ánh lên niềm tự hào. Hòa bình lập lại, bà trở về quê hương, tiếp tục lao động, xây dựng cuộc sống, rồi nén nỗi đau khi người con trai thân yêu ra đi mãi mãi vì Tổ quốc. Dù gian khó, bà vẫn luôn giữ trong tim tinh thần của người thanh niên xung phong năm nào – kiên cường, lạc quan, giàu lòng nhân ái. Hôm nay, tuổi đã ngoài bảy mươi, mái tóc bạc phơ, bà vẫn thường kể lại cho con cháu nghe về những năm tháng “thời hoa lửa” – nơi máu, nước mắt và tuổi xuân hòa làm một để tô thắm màu cờ Tổ quốc. Mỗi lời kể của bà không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là bài học quý giá cho thế hệ trẻ hôm nay – bài học về lòng yêu nước, về ý chí vượt qua gian khổ và tinh thần cống hiến không toan tính. ⸻ ✨ Câu chuyện của bà Đỗ Thị Tám là một trong hàng ngàn mảnh ghép làm nên bức tranh bất diệt của thời hoa lửa – nơi thế hệ cha anh đã sống, chiến đấu và hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Đó cũng là ngọn lửa truyền thống để thế hệ trẻ hôm nay – những người mang màu áo xanh Đoàn – tiếp tục thắp sáng niềm tin, ý chí và trách nhiệm với quê hương.



