Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

BÀ ĐOÀN THỊ NGUYỆT – NGƯỜI PHỤ NỮ KIÊN TRUNG TRONG NHỮNG NĂM THÁNG ĐẤU TRANH CÁCH MẠNG

Đồng Tháp25/12/2025LÊ VĂN HIỀN (Phường Mỹ Trà)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
BÀ ĐOÀN THỊ NGUYỆT – NGƯỜI PHỤ NỮ KIÊN TRUNG TRONG NHỮNG NĂM THÁNG ĐẤU TRANH CÁCH MẠNG

BÀ ĐOÀN THỊ NGUYỆT – NGƯỜI PHỤ NỮ KIÊN TRUNG TRONG NHỮNG NĂM THÁNG ĐẤU TRANH CÁCH MẠNG

Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc, những con người bền bỉ cống hiến cho cách mạng, thầm lặng hy sinh vì độc lập – tự do của Tổ quốc luôn được khắc ghi bằng lòng biết ơn sâu sắc. Giữa những người con ưu tú ấy, bà Đoàn Thị Nguyệt, sinh năm 1953, hiện cư trú tại số 55, khóm Mỹ Tây, phường Mỹ Trà, tỉnh Đồng Tháp, là một trong những nhân chứng sống của thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Tuổi thơ trong gian khó và mầm xanh của lòng yêu nước (1953 – 1968)

Bà Đoàn Thị Nguyệt sinh năm 1953 tại xã An Hữu, tỉnh Tiền Giang (cũ). Trong bối cảnh đất nước chia cắt, chiến tranh leo thang, vùng đất Nam Bộ anh dũng trở thành điểm nóng của phong trào cách mạng. Từ nhỏ, bà đã chứng kiến tinh thần kiên cường của người dân quê hương trong chống áp bức, giành tự do. Những năm thiếu thời của bà gắn liền với bom đạn, với những cuộc càn quét khốc liệt của địch, và chính điều đó đã sớm hun đúc trong bà lòng yêu nước mãnh liệt, tinh thần sẵn sàng cống hiến.

Đến tuổi 15 – 16, khi bạn bè đồng trang lứa còn được sống trong sự che chở của gia đình, bà Nguyệt đã mang trong mình ý chí mạnh mẽ muốn góp phần vào sự nghiệp chung của dân tộc. Gia đình giàu truyền thống cách mạng, quê hương giàu tinh thần quật khởi đã trở thành hành trang quý báu để bà bước vào con đường đấu tranh.

Tham gia Thanh niên xung phong nơi tuyến lửa Miền Đông (1968 – 1972)

Năm 1968, bà Đoàn Thị Nguyệt chính thức tham gia lực lượng Thanh niên xung phong, làm nhiệm vụ tại chiến trường Miền Đông – Tây Ninh, một trong những mặt trận ác liệt nhất thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Công việc của lực lượng thanh niên xung phong khi ấy vô cùng hiểm nguy: mở đường, tải đạn, tải thương, liên lạc, bảo đảm hậu cần cho các đơn vị chủ lực.

Những năm tháng bám trụ chiến khu Tây Ninh, bà đã đối mặt không biết bao nhiêu hiểm nguy từ bom B52 rải thảm, pháo kích và chất độc hóa học. Nhưng vượt lên tất cả, bà vẫn giữ vững tinh thần lạc quan, dũng cảm, hoàn thành nhiệm vụ được giao. Đồng đội vẫn kể lại hình ảnh người nữ thanh niên xung phong nhỏ bé nhưng gan dạ, luôn xông pha vào tuyến lửa để truyền tin hoặc tiếp ứng lực lượng.

Làm công tác tuyên huấn tại Khu 8 – tỉnh Kiến Phong (1972 – 1973)

Năm 1972, với sự trưởng thành nhanh chóng trong hoạt động cách mạng, bà được điều về công tác tại Tuyên huấn Khu 8 thuộc tỉnh Kiến Phong cũ (nay là tỉnh Đồng Tháp). Công tác tuyên huấn là nhiệm vụ đặc biệt quan trọng, góp phần nâng cao nhận thức, tinh thần chiến đấu của quần chúng và lực lượng vũ trang.

Bà cùng đồng đội tổ chức tuyên truyền, vận động nhân dân, phát động phong trào đấu tranh chính trị; đồng thời xây dựng cơ sở bí mật, đưa thông tin cách mạng đến với đồng bào trong điều kiện vô cùng thiếu thốn và luôn bị địch theo dõi, truy lùng gắt gao.

Dù tuổi đời còn rất trẻ, bà Nguyệt đã thể hiện sự nhạy bén, kiên định và tinh thần trách nhiệm cao trong mọi nhiệm vụ. Hoạt động tuyên huấn trong hoàn cảnh chiến tranh vô cùng khắc nghiệt, nhưng bà chưa bao giờ nản lòng.

Bị địch bắt giam và những ngày kiên định trong lao tù (1973 – 1975)

Năm 1973, trong một cuộc càn quét quy mô lớn của địch tại Kiến Phong, bà Đoàn Thị Nguyệt bị bắt và giam giữ tại Khám đường Cao Lãnh. Đây là nơi giam cầm rất nhiều chiến sĩ cách mạng, với điều kiện sống khắc nghiệt, tra tấn tàn bạo nhằm khuất phục ý chí của những người bị bắt.

Suốt hơn hai năm bị giam giữ, địch sử dụng nhiều thủ đoạn để khai thác thông tin, nhưng bà Nguyệt vẫn một mực giữ khí tiết của người chiến sĩ cách mạng. Bà chịu đựng tra khảo, thiếu thốn và bệnh tật, nhưng tinh thần không bao giờ lung lay. Trong lao tù, bà tiếp tục tuyên truyền, động viên anh chị em tù chính trị, giữ vững niềm tin vào ngày chiến thắng.

Ngày 30-04-1975, với sự sụp đổ hoàn toàn của chính quyền Sài Gòn, địch buộc phải mở cửa khám đường, trả tự do cho các tù nhân. Bà Nguyệt bước ra khỏi nhà giam trong niềm vui vỡ òa, mang theo khát vọng tiếp tục đóng góp cho quê hương trong thời bình.

Cống hiến trong thời bình và cuộc sống giản dị sau khi nghỉ hưu (1975 – nay)

Ngay sau khi trở về địa phương, bà tiếp tục cống hiến cho cách mạng khi tham gia công tác tại Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy Đồng Tháp. Dù sức khỏe có phần giảm sút sau những năm tháng bị giam cầm, bà vẫn làm việc miệt mài, tận tụy với nhiệm vụ được giao.

Suốt những năm làm công tác tuyên giáo, bà luôn giữ phẩm chất liêm khiết, giản dị, mẫu mực, luôn là tấm gương cho đồng nghiệp noi theo. Bà tham gia nhiều phong trào địa phương, góp phần quan trọng vào công cuộc xây dựng Đảng, bồi dưỡng tinh thần cách mạng cho thế hệ trẻ trong tỉnh.

Năm 1990, bà Đoàn Thị Nguyệt nghỉ hưu, về sinh sống tại khóm Mỹ Tây, phường Mỹ Trà, tỉnh Đồng Tháp. Dù nghỉ công tác, bà vẫn giữ nếp sống giản dị, luôn tham gia sinh hoạt địa phương, tích cực trong các hoạt động truyền thống, giáo dục lòng yêu nước cho thanh niên.

Cuộc đời bà Đoàn Thị Nguyệt là biểu tượng của người phụ nữ Việt Nam kiên trung trong chiến tranh, mẫu mực trong cuộc sống đời thường. Từ người gái trẻ dũng cảm trên chiến trường Tây Ninh, cán bộ tuyên huấn tận tụy, đến người tù chính trị kiên nghị trong lao ngục – mỗi giai đoạn cuộc đời bà đều thấm đẫm tinh thần yêu nước, trách nhiệm và lòng trung thành tuyệt đối với cách mạng.

Hôm nay, khi sống giữa thời bình, bà vẫn luôn được nhân dân, đồng đội và chính quyền địa phương ghi nhận, trân trọng như một người có công lớn với quê hương Đồng Tháp và với sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn