50 QUẢ BOM VÀ MỘT LỜI HỨA
Có những người chiến đấu bằng cuốc, xẻng; bằng đôi tay và sức trẻ; bằng quyết tâm giữ cho một con đường không bị đứt.
Năm 1966, tuyến đường 12A qua Quảng Bình là một trong những tuyến giao thông đặc biệt quan trọng để vận chuyển người và hàng hóa vào chiến trường miền Nam. Cũng vì thế, nơi đây trở thành mục tiêu đánh phá dữ dội của máy bay Mỹ.
Bà Trần Thị Thành, khi ấy là Đại đội phó Đại đội thanh niên xung phong C759, cùng đồng đội được giao nhiệm vụ bảo đảm khoảng 10km đường từ Khe Cấy đến Bãi Dinh. Công việc của họ rất đơn giản nếu nhìn từ thời bình: lấp hố bom, sửa đường, giữ cho tuyến giao thông thông suốt. Nhưng trong chiến tranh, mỗi mét đường được sửa xong đều có thể phải trả giá bằng máu.
Một đêm, máy bay Mỹ dồn lực đánh phá khu vực Khe Ve. Khoảng 50 quả bom nổ chậm được ném xuống, nằm rải rác trên suối, đồi và mặt đường. Tuyến giao thông bị phá nát.
Sau trận bom, bà Thành cùng Đại đội trưởng công binh lên kiểm tra hiện trường. Khi chưa tới đồi, một quả bom phát nổ khiến cả hai bị hất văng xuống đường, ngay cạnh một quả bom khác chưa phát nổ.
Giữa lúc hiểm nguy, những người thanh niên xung phong vẫn phải tiếp tục công việc. Họ hiểu rằng phía sau con đường là những đoàn xe đang chờ, là hàng hóa, vũ khí và lương thực cần được đưa vào chiến trường.
Bà Thành sau này kể lại những ký ức ấy bằng giọng bình tĩnh. Nhưng đằng sau sự bình tĩnh ấy là cả một thời tuổi trẻ đã sống giữa bom đạn.
Những cô gái, chàng trai tuổi đôi mươi ngày ấy không có nhiều lựa chọn. Họ chỉ biết rằng khi đường bị đánh phá thì phải sửa đường, khi bom lấp đường thì phải san bom, khi xe cần đi thì phải tìm cách mở đường.
Đó chính là vẻ đẹp của lực lượng thanh niên xung phong thời chiến: không nhất thiết phải cầm súng mới là người chiến đấu.
Có những người chiến đấu bằng cuốc, xẻng; bằng đôi tay và sức trẻ; bằng quyết tâm giữ cho một con đường không bị đứt.
Và trên những con đường ấy, họ đã gửi lại một phần tuổi xuân của mình.



