Ba lần tiễn con đi, ba lần khóc thầm lặng lẽ – Câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Cái
Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Cái – người mẹ Quảng Ngãi đã ba lần tiễn con lên đường chiến đấu và ba lần nhận tin con hy sinh. Vượt lên nỗi đau tột cùng, mẹ vẫn kiên cường bám làng, tiếp tục cống hiến cho cách mạng. Câu chuyện của mẹ là biểu tượng sáng ngời về sự hy sinh cao cả của người phụ nữ Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến.

Quảng Ngãi – mảnh đất nghèo nhưng giàu truyền thống yêu nước và cách mạng. Trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, toàn xã Tịnh Minh có 556 liệt sĩ, 296 thương binh, 32 gia đình có công với cách mạng và 18 Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Và trong số đó có một người mẹ đã đi vào huyền thoại với những mất mát, hy sinh và lòng kiên trung đến kỳ lạ – Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Cái.
Mẹ Nguyễn Thị Cái sinh năm 1919 trong một gia đình nông dân nghèo ở xã Tịnh Minh, huyện Sơn Tịnh. Lớn lên trong cảnh nước mất, nhà tan, dưới ách thống trị của thực dân Pháp rồi đế quốc Mỹ, mẹ sớm thấm thía nỗi cơ cực của người dân mất nước. Chứng kiến cảnh địch bắt phu, bắt lính, đàn áp nhân dân, truy lùng cán bộ cách mạng, trong lòng mẹ đã nung nấu lòng căm thù giặc sâu sắc và ý chí kiên cường theo cách mạng.
Mẹ sớm tham gia hoạt động cách mạng, trở thành đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam và là cán bộ phụ nữ xã Tịnh Minh. Từ năm 1970, mẹ là Hội trưởng Hội Phụ nữ xã, tích cực vận động quần chúng nhân dân kiên trì đấu tranh với quân thù. Trong mọi hoàn cảnh, mẹ luôn thể hiện tinh thần gan dạ, kiên cường, bất khuất.
Chồng mẹ là ông Lê Bình, từng là bộ đội chủ lực tham gia nhiều trận đánh ác liệt và bị thương năm 1952. Trở về địa phương, ông tiếp tục công tác trong Hội Nông dân xã và được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Kháng chiến hạng Nhất. Vợ chồng mẹ Nguyễn Thị Cái sinh được 7 người con. Trong khói lửa chiến tranh, các con của mẹ lần lượt lên đường tham gia cách mạng.
Người con cả – anh Lê Văn Điệp nhập ngũ năm 1963. Ngày 20 tháng 3 năm 1969, trong trận chiến đấu ác liệt với địch trên Chiến trường Tây Nguyên, anh đã anh dũng hy sinh trên cương vị tiểu đội trưởng.
Người con thứ hai – chị Lê Thị Hòa nhập ngũ năm 1967. Ngày 8 tháng 2 năm 1969, chỉ hơn một tháng trước khi anh Điệp hy sinh, chị hy sinh tại xã Tịnh Hà, huyện Sơn Tịnh khi mới 19 tuổi, trên cương vị tiểu đội phó.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Chỉ trong hơn một tháng, mẹ Nguyễn Thị Cái liên tiếp nhận tin hai người con hy sinh. Nỗi đau mất con tưởng chừng không gì bù đắp nổi. Nhưng vượt lên đau thương, mẹ vẫn kiên cường bám đất, bám làng, tiếp tục hoạt động cách mạng.
Khi người con thứ ba – anh Lê Ngọc Tư trưởng thành, mẹ lại động viên anh tiếp bước các anh chị lên đường chiến đấu. Anh Tư được giao nhiệm vụ cán bộ quản lý Huyện đội Sơn Tịnh và hy sinh năm 1973.
Ba người con lần lượt ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc là mất mát quá lớn đối với người mẹ già. Nhưng bằng ý chí kiên trung, bất khuất của người phụ nữ Việt Nam, mẹ Nguyễn Thị Cái đã nén chặt nỗi đau, biến đau thương thành hành động cách mạng, tiếp tục cống hiến cho quê hương, đất nước.
Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, hòa chung niềm vui thống nhất non sông, mẹ càng thêm tự hào vì sự hy sinh của các con đã góp phần làm nên nền độc lập hôm nay. Năm 1977, mẹ xin nghỉ công tác để lớp trẻ tiếp tục đảm đương nhiệm vụ cách mạng. Năm 1979, gia đình mẹ lên xây dựng vùng kinh tế mới tại huyện Sa Thầy, tỉnh Kon Tum. Trên quê hương mới, gia đình mẹ tiếp tục phát huy truyền thống cách mạng.
Những năm cuối đời, mẹ và chồng sống trong tình yêu thương của con cháu. Ông Lê Bình qua đời năm 1993; một năm sau, mẹ Nguyễn Thị Cái cũng từ trần. Với những đóng góp to lớn, mẹ được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Kháng chiến hạng Nhất cùng nhiều phần thưởng cao quý khác. Ngày 17 tháng 12 năm 1994, Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã truy tặng mẹ danh hiệu cao quý: Bà mẹ Việt Nam anh hùng.
Cuộc đời và sự cống hiến của mẹ Nguyễn Thị Cái là biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, của đức hy sinh cao cả của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh giải phóng dân tộc.
Là thế hệ trẻ sinh ra và lớn lên trong hòa bình, tôi thầm biết ơn và tự hào về những người mẹ như mẹ Nguyễn Thị Cái – những người đã chấp nhận hy sinh tất cả để chúng tôi có được ngày hôm nay. Mỗi câu chuyện về mẹ là một trang sử sống, nhắc nhở chúng tôi về trách nhiệm tiếp nối và giữ gìn những giá trị mà thế hệ cha anh đã đánh đổi bằng máu xương và nước mắt.
"Kể lại một câu chuyện – Gìn giữ một ký ức – Tiếp nối một thế hệ."



