Ba lần tiễn con đi – Một đời giữ trọn lòng son với Tổ quốc

Có những con người không cần những lời nói lớn lao để trở thành biểu tượng. Cuộc đời của họ chính là một bản hùng ca lặng lẽ, được viết nên bằng những mất mát, hy sinh và tình yêu Tổ quốc sâu nặng. Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Huân là một trong những con người như thế.
Trong những ngày tìm hiểu về các nhân chứng lịch sử tại địa phương, tôi được biết đến Mẹ Nguyễn Thị Huân – người hiện đang sinh sống tại ấp Định Thọ, xã Thanh An, Thành phố Hồ Chí Minh. Mẹ sinh năm 1948. Cuộc đời của Mẹ gắn liền với những năm tháng chiến tranh ác liệt và những mất mát không gì có thể bù đắp. Mẹ có năm người con, nhưng ba người con đã mãi mãi nằm lại vì sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc. Đến năm 2020, Đảng và Nhà nước đã truy tặng Mẹ danh hiệu cao quý "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng", ghi nhận sự hy sinh to lớn của gia đình Mẹ đối với đất nước.
Khi nhắc đến chiến tranh, nhiều người thường nghĩ đến những trận đánh oanh liệt, những chiến công vang dội hay những chiến sĩ anh dũng nơi tiền tuyến. Nhưng phía sau những chiến thắng ấy là biết bao người mẹ lặng lẽ chờ con, tiễn con đi rồi ôm nỗi đau mất con suốt phần đời còn lại. Những người mẹ ấy không cầm súng trực tiếp chiến đấu, nhưng sự hy sinh của họ cũng lớn lao không kém bất kỳ người lính nào trên chiến trường.
Mẹ Nguyễn Thị Huân chính là một trong những người mẹ như thế.
Chiến tranh không chỉ lấy đi tuổi trẻ của biết bao thanh niên mà còn cướp đi niềm hạnh phúc bình dị của biết bao gia đình Việt Nam. Trong hoàn cảnh ấy, những người con của Mẹ lần lượt lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Với mỗi người mẹ, giây phút tiễn con đi luôn là giây phút khó khăn nhất. Dẫu biết con mình đang thực hiện nghĩa vụ thiêng liêng đối với đất nước, nhưng trong lòng người mẹ nào cũng chất chứa biết bao lo lắng, nhớ thương và khắc khoải.
Không ai có thể diễn tả hết cảm giác của một người mẹ khi đứng trước sân nhà nhìn theo bóng con khuất dần nơi cuối con đường, chỉ biết cầu mong con được bình an trở về. Nhưng chiến tranh vốn khốc liệt. Không phải ai ra đi cũng có ngày trở lại.
Gia đình Mẹ Nguyễn Thị Huân đã phải gánh chịu nỗi đau ấy không chỉ một lần.
Ba lần Mẹ nhận tin con hy sinh.
Ba lần trái tim người mẹ như vỡ vụn.
Ba lần bàn thờ gia đình lại thắp thêm một nén nhang cho người con đã ngã xuống.
Không có mất mát nào lớn hơn đối với một người mẹ khi phải tiễn chính những đứa con mình dứt ruột sinh ra đi vào cõi vĩnh hằng. Mỗi người con là một phần máu thịt, là niềm hy vọng, là tương lai của gia đình. Khi chiến tranh cướp đi những người con ấy, cũng là lúc tuổi xuân của người mẹ khép lại trong những tháng ngày nhớ thương và chờ đợi.
Người ta thường nói thời gian sẽ xoa dịu mọi nỗi đau. Nhưng với những người mẹ có con là liệt sĩ, nỗi đau ấy không bao giờ mất đi. Nó chỉ lặng hơn theo năm tháng.
Có lẽ suốt cuộc đời mình, Mẹ Nguyễn Thị Huân vẫn luôn nhớ rõ từng gương mặt, từng tiếng cười, từng kỷ niệm của các con. Những ký ức ấy trở thành hành trang để Mẹ tiếp tục sống, tiếp tục gìn giữ truyền thống của gia đình và niềm tin vào sự hy sinh cao đẹp của các con.
Điều khiến tôi xúc động nhất không chỉ là những mất mát mà Mẹ đã trải qua, mà còn là nghị lực phi thường của một người phụ nữ Việt Nam.
Sau chiến tranh, Mẹ vẫn tiếp tục sống, chăm lo cho gia đình, gìn giữ ký ức về những người con đã khuất và trở thành tấm gương để con cháu noi theo. Mẹ không chọn sống trong bi lụy mà âm thầm vượt qua đau thương bằng tất cả sự mạnh mẽ của một người mẹ Việt Nam.
Đó cũng là phẩm chất chung của biết bao Bà mẹ Việt Nam Anh hùng trên khắp mọi miền đất nước.
Các Mẹ đã dâng hiến cho Tổ quốc điều quý giá nhất của đời mình.
Không phải một người con.
Không phải hai người con.
Mà là cả tuổi trẻ, hạnh phúc và tương lai của gia đình.
Sự hy sinh ấy không thể đo đếm bằng bất kỳ danh hiệu hay phần thưởng nào.
Năm 2018, Mẹ Nguyễn Thị Huân được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Đây không chỉ là sự ghi nhận đối với riêng Mẹ mà còn là sự tri ân dành cho cả gia đình đã có những đóng góp đặc biệt to lớn trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc và bảo vệ Tổ quốc.
Danh hiệu ấy đến sau nhiều năm chiến tranh đã lùi xa.
Nhưng sự ghi nhận ấy có ý nghĩa vô cùng thiêng liêng.
Đó là lời khẳng định rằng Tổ quốc không bao giờ quên những người đã cống hiến và hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.
Ngày nay, Mẹ Nguyễn Thị Huân vẫn luôn nhận được sự quan tâm của chính quyền địa phương và các tổ chức đoàn thể. Những chuyến thăm hỏi, những món quà nghĩa tình hay những lời động viên tuy không thể bù đắp được những mất mát mà Mẹ đã trải qua, nhưng đó là sự tiếp nối truyền thống "Uống nước nhớ nguồn", "Đền ơn đáp nghĩa" của dân tộc Việt Nam.
Mỗi dịp đến thăm các Mẹ Việt Nam Anh hùng, thế hệ trẻ lại có cơ hội hiểu hơn về giá trị của hòa bình.
Chúng tôi sinh ra khi đất nước không còn tiếng bom rơi, không còn những cuộc chia ly vì chiến tranh. Chúng tôi được học tập, được vui chơi và được sống trong hòa bình chính là nhờ sự hy sinh của biết bao thế hệ cha anh đi trước.
Nếu không có những người mẹ như Mẹ Nguyễn Thị Huân, có lẽ đất nước hôm nay đã phải trả một cái giá còn lớn hơn rất nhiều.
Bởi vậy, lòng biết ơn không chỉ được thể hiện bằng những vòng hoa hay những nén hương trong ngày 27 tháng 7, mà còn phải được thể hiện bằng hành động cụ thể của thế hệ trẻ.
Đó là học tập thật tốt.
Là sống có trách nhiệm.
Là cống hiến cho quê hương bằng sức trẻ, tri thức và lòng yêu nước.
Đó cũng là cách thiết thực nhất để tiếp nối ngọn lửa mà các thế hệ đi trước đã gìn giữ bằng cả máu và nước mắt.
Khép lại câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Huân, trong tôi vẫn còn đọng lại một cảm xúc rất khó diễn tả. Đó là sự kính trọng, lòng biết ơn và niềm tự hào về những người mẹ Việt Nam đã âm thầm làm nên lịch sử bằng chính những hy sinh của mình.
Ba người con đã ngã xuống.
Một người mẹ ở lại.
Nhưng từ những mất mát ấy đã góp phần làm nên hòa bình, độc lập và tự do cho dân tộc.
Có những trang sử được viết bằng mực.
Có những trang sử được viết bằng máu.
Và cũng có những trang sử được viết bằng nước mắt của những người mẹ Việt Nam.
Câu chuyện của Mẹ Nguyễn Thị Huân sẽ mãi là một lời nhắc nhở để mỗi người trẻ hôm nay biết trân trọng cuộc sống, biết gìn giữ hòa bình và không ngừng nỗ lực xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp hơn. Bởi lẽ, cách tri ân ý nghĩa nhất đối với những người đã hy sinh không chỉ là ghi nhớ quá khứ, mà còn là sống xứng đáng với những gì họ đã đánh đổi để chúng ta có được ngày hôm nay.



