Mẹ Việt Nam Anh hùng

Ba lần tiễn con đi, một đời Mẹ ở lại

Nguyễn Phương Anh

TP. Hồ Chí Minh22/08/2026xã An Trường (xã An Trường)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người mẹ đi qua cuộc chiến tranh không bằng súng đạn, mà bằng những nấc nghẹn triền miên và sự hy sinh vĩ đại đến xé lòng. Ở mảnh đất C4/26, ấp 18, xã Hưng Long, câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Đoàn Thị Kiều cùng ba người con trai liệt sĩ vẫn luôn là một khoảng lặng thiêng liêng, một vết son chói lọi trong lòng những người ở lại.

Mẹ Đoàn Thị Kiều sinh năm 1883, là người con của vùng đất Hưng Long giàu truyền thống. Sớm gánh vác việc gia đình giữa thời buổi loạn lạc, mẹ chắt chiu từng giọt mồ hôi bên đồng ruộng để nuôi dạy các con khôn lớn. Khi tiếng súng kháng chiến chống thực dân Pháp bùng nổ khắp Nam Bộ, những người con trai của mẹ, mang theo dòng máu bất khuất của vùng đất Bình Chánh, đã lần lượt xếp bút nghiên, rời tay cày để bước vào cuộc trường chinh của dân tộc.

Người con trai cả Lê Văn Huê – một người con ưu tú của xã Hưng Long – bằng tài năng và lòng quả cảm đã sớm trở thành Chi đội phó Quân đội nhân dân Việt Nam. Anh là điểm tựa, là niềm tự hào lớn lao của mẹ và các em. Thế nhưng, giữa lúc cuộc chiến cam go nhất, năm 1948, người Chi đội phó ấy đã anh dũng ngã xuống trên chiến trường, hiến dâng dòng máu nóng cho đất mẹ Việt Nam.

Nỗi đau mất đi đứa con đầu lòng chưa kịp nguôi ngoai, thì giông bão lớn nhất của cuộc đời mẹ lại ập đến vào năm 1949. Thực dân Pháp điên cuồng càn quét, quyết biến Hưng Long thành vùng đất chết. Trong lứa tuổi mười mươi hừng hực chí trai, hai người con trai tiếp theo của mẹ là anh Lê Văn Cầm và anh Lê Văn Chước lại tiếp bước anh trai, ngoan cường bám trụ chiến đấu. Và rồi, trong những trận đánh ác liệt năm ấy, cả hai anh đã vĩnh viễn nằm lại trong lòng đất quê hương.

Ba người con trai – ba khúc ruột của mẹ lần lượt ra đi chỉ trong vòng hai năm ngắn ngủi. Không nỗi đau nào có thể đo đếm được trước những mất mát quá lớn lao ấy. Những giọt nước mắt của người mẹ 66 tuổi đã cạn khô theo những vành tang trắng. Mẹ Đoàn Thị Kiều đã sống những tháng ngày cuối đời bằng sự kiên cường sắt đá của một người mẹ bách chiến, nâng đỡ tinh thần cho xóm làng Hưng Long vững chí bền gan.

Ngày 23 tháng 09 năm 1949, không lâu sau khi hai người con trai út hy sinh, mẹ Đoàn Thị Kiều cũng trút hơi thở cuối cùng. Mẹ ra đi khi cuộc chiến còn dang dở, mang theo hình bóng của ba đứa con thân yêu về thế giới bên kia, nơi không còn bom đạn và chia ly.

Chiến tranh khép lại, vùng đất ấp 3, xã Hưng Long nay đã phủ một màu xanh thanh bình của cỏ cây và những nếp nhà ngói mới. Để ghi nhớ công ơn trời biển của người mẹ vĩ đại, năm 1994, Chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam đã truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng” cho mẹ Đoàn Thị Kiều.

Giờ đây, tại ngôi nhà cũ ở ấp 3, bà Nguyễn Thị Hiếu – cháu của mẹ – vẫn ngày ngày thay mặt gia đình chăm lo khói hương, giữ gìn truyền thống. Mỗi năm, cứ đến ngày 23 tháng 9 hằng năm, mâm cơm giỗ mẹ lại được chuẩn bị tươm tất, khói trầm bảng lảng quyện vào không gian như lời nhắc nhở thế hệ mai sau về một thời hoa lửa oanh liệt, về một người mẹ Hưng Long đã hiến dâng tất cả những gì quý giá nhất cho dáng đứng của Tổ quốc hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn