Mẹ Việt Nam Anh hùng

BA LẦN TIỄN CON RA TRẬN

Hưng Yên21/12/2025HS lớp 8A - Trường TH&THCS Thái Giang sưu tầm (Trường TH&THCS Thái Giang sưu tầm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày 27 tháng 7, trong không khí trang nghiêm của Ngày Thương binh – Liệt sĩ, em cùng các bạn trong lớp được đến thăm bà Am– một Bà mẹ Việt Nam Anh hùng ở cuối làng. Con đường nhỏ dẫn vào nhà bà rợp bóng tre, yên ả đến lạ, như thể chiến tranh chưa từng đi qua nơi này.

Ngôi nhà của bà đơn sơ, mái ngói cũ đã phai màu theo năm tháng. Trên bàn thờ là ba tấm ảnh liệt sĩ, được lau chùi cẩn thận, đặt ngay ngắn dưới làn khói hương trầm. Em chắp tay thắp hương, lòng bỗng thấy nghèn nghẹn.

Ngồi bên bà, nghe giọng bà chậm rãi, trầm lắng, em đánh bạo hỏi: “Bà ơi, ngày xưa tiễn các con ra trận, bà có sợ không ạ?”

Bà nhìn em, ánh mắt hiền hậu nhưng sâu thẳm nỗi đau. Bà khẽ thở dài rồi nói:“Bà không sợ cho mình, bà chỉ sợ các con không tròn nghĩa với nước…”

Và rồi, bà bắt đầu kể cho chúng em nghe câu chuyện mang tên “Ba lần tiễn con ra trận” – câu chuyện của một người mẹ Việt Nam bình dị mà vĩ đại.

Bà sinh được bốn người con trai. Ngày đất nước còn trong khói lửa, tiếng gọi Tổ quốc vang lên khắp làng quê. Đứa con cả của bà là người đầu tiên viết đơn xin nhập ngũ. Tối hôm ấy, nó ngồi bên bà, cẩn thận gấp lá đơn, giọng rụt rè:
“Mẹ cho con đi nhé.”

Bà nhìn con, tim thắt lại, nhưng vẫn gật đầu. Sáng hôm sau, tiễn con ra đầu ngõ, bà chỉ nói một câu:
“Con đi vì nước, mẹ ở nhà lo được.”

Bà đứng đó, nhìn theo cho đến khi dáng con khuất sau hàng tre đầu làng. Về đến nhà, bà mới ngồi thụp xuống hiên, nước mắt chảy ướt vạt áo.

Chưa đầy hai năm sau, đứa con thứ hai cũng viết đơn xin nhập ngũ. Lần này, bà không ngăn cản. Bà tự nhủ: Nhà mình còn con, làng mình còn con, thì nước mình còn người giữ nước. Ngày tiễn con đi, bà lại đứng ở đầu ngõ, vẫn dáng đứng ấy, vẫn ánh mắt dõi theo cho đến khi con chỉ còn là một chấm nhỏ giữa con đường làng.

Rồi đến đứa con thứ ba. Khi nó xin đi, bà thấy tim mình đau nhói. Nhưng bà cắn chặt môi, không để nước mắt rơi. Bà hiểu, nếu mẹ khóc, con sẽ không yên lòng ra trận. Bà chỉ xoa đầu con, dặn:
“Đi cho trọn nghĩa với nước, nghe con.”

Chiến tranh ngày càng ác liệt. Những tờ giấy báo tử lần lượt được gửi về. Tờ thứ nhất, bà lặng người, ngồi ôm di ảnh con đến tận khuya. Tờ thứ hai, bà không khóc nữa, chỉ thắp hương rồi lặng lẽ ra vườn nhổ cỏ. Đến tờ thứ ba, bà thấy tim mình như hóa đá.

Đêm đêm, bà thắp ba nén hương, gọi tên từng đứa con trong tiếng gió thổi qua mái nhà. Nhưng khi trời sáng, bà vẫn ra đồng cấy lúa, vẫn nuôi giấu cán bộ, vẫn động viên đứa con út:
“Các anh con đã đi rồi. Con phải sống cho xứng đáng, học cho nên người.”

Nhiều năm sau, bà được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Người ta đến thăm, gọi bà là anh hùng. Nhưng bà chỉ lắc đầu, giọng run run:
“Anh hùng đâu phải là tôi. Anh hùng là những đứa con đã không tiếc tuổi xuân, không tiếc mạng sống cho Tổ quốc.”

Bà kể xong, căn nhà nhỏ lặng đi trong khói hương trầm. Em nhìn ba tấm ảnh trên bàn thờ, chợt hiểu rằng: đằng sau độc lập hôm nay là những người mẹ đã tiễn con đi mà không hẹn ngày trở về.

Ba lần tiễn con ra trận – ba lần nén chặt nỗi đau riêng để giữ trọn nghĩa lớn với non sông. Sự hy sinh thầm lặng ấy đã làm nên dáng đứng kiên cường của người mẹ Việt Nam trong lịch sử dân tộc.

Rời nhà bà, em tự nhủ: Sống trong hòa bình hôm nay, chúng em phải học tập, rèn luyện và sống tử tế hơn – đó chính là nén hương tri ân chân thành nhất dâng lên các anh hùng liệt sĩ và những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn