Thân nhân liệt sĩ, người có công

Bà Lò Thị Bở kể lại câu chuyện của ông nội mình đi bộ đội tham gia cuộc kháng chiến chống mỹ 1975 tại nước lào?

bà Lò Thị Bở kể lại câu chuyện của ông nội mình đi bộ đội tham gia cuộc kháng chiến chống mỹ 1975 tại nước lào?

Lai Châu06/02/2026Lù A Sềnh (Đoàn xã Nậm Sỏ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Lò Thị Bở. Từ khi còn nhỏ, tôi đã quen với những buổi tối ngồi bên bếp lửa, nghe ông nội kể chuyện những năm tháng ông đi bộ đội. Giờ ông đã không còn nữa, nhưng câu chuyện về quãng đời ông tham gia kháng chiến chống Mỹ trên đất nước Lào năm 1975 vẫn còn nguyên trong ký ức tôi.

Ông nội tôi nhập ngũ khi còn rất trẻ. Khi ấy, đất nước còn chiến tranh, nhiều nơi chưa có hòa bình. Theo sự phân công của tổ chức, ông cùng đơn vị sang nước bạn Lào làm nhiệm vụ quốc tế, vừa chiến đấu, vừa giúp đỡ nhân dân bạn bảo vệ vùng giải phóng. Trước ngày lên đường, ông chỉ kịp chào tạm biệt gia đình, dặn lại mấy câu giản dị rồi khoác ba lô đi, không biết ngày nào mới được trở về.

Ông kể rằng những năm tháng ở Lào rất gian khổ. Núi rừng xa lạ, đường hành quân dài, thời tiết khắc nghiệt. Bộ đội phải sống giữa rừng sâu, ăn uống thiếu thốn, nhiều lúc chỉ có cơm độn và rau rừng. Nhưng bù lại, ông luôn nhắc đến tình cảm gắn bó giữa bộ đội Việt Nam và nhân dân Lào. Dân bản nhường gạo, nhường muối, che chở cho bộ đội như người thân trong nhà. Chính sự đùm bọc ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho những người lính nơi đất khách.

Điều ông nội tôi tự hào nhất không phải là chiến công, mà là được góp một phần nhỏ bé vào tình đoàn kết hữu nghị Việt Nam – Lào. Ông thường nói: “Mình sang giúp bạn cũng là giúp chính mình, để hai dân tộc cùng được sống trong hòa bình.” Câu nói ấy theo tôi suốt những năm tháng trưởng thành.

Khi năm 1975 đến, chiến tranh dần kết thúc, ông nội hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương. Ông trở lại với cuộc sống đời thường, làm ruộng, nuôi con cháu, sống giản dị như bao người lính khác sau chiến tranh. Ông ít khi kể về gian khổ, chỉ dặn con cháu phải biết trân trọng hòa bình, yêu lao động và giữ gìn tình nghĩa giữa con người với con người.

Bây giờ mỗi lần nhớ về ông, tôi lại kể cho con cháu nghe câu chuyện ấy – câu chuyện về một người lính đã từng đi qua chiến tranh, từng đặt chân lên đất nước Lào trong những năm tháng khó khăn nhất, để hôm nay chúng ta được sống trong yên bình.

Đó không chỉ là câu chuyện của ông nội tôi, mà còn là ký ức chung của một thế hệ đã hi sinh tuổi trẻ vì độc lập, vì hòa bình và vì tình hữu nghị giữa các dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn