Cựu Thanh niên xung phong

Lấp hố bom mở đường cho đoàn xe

Lâm Đồng25/08/2026Trương Thanh Tịnh (Đức Lập)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Loan kể lại, sau mỗi trận bom, con đường vốn nhỏ hẹp lại chi chít những hố sâu. Đất đá bị cày xới, cây rừng đổ ngổn ngang. Bà Loan cùng đồng đội không quản hiểm nguy, nhanh chóng mang cuốc, xẻng, gùi đất đá đến san lấp. Người xúc đất, người vận chuyển đá, người đứng cảnh giới. Ai cũng hiểu rằng chỉ cần con đường thông, những chuyến xe chở bộ đội, lương thực và vật tư mới có thể tiếp tục lên phía trước.

Công việc vô cùng gian khổ. Đường rừng trơn trượt, trời khi mưa khi nắng, đôi chân luôn phải bước trên những lớp đất đá lởm chởm. Có những hố bom lớn phải làm suốt nhiều giờ mới tạm san bằng. Mồ hôi hòa với đất bụi, bàn tay chai sần, nhưng mọi người vẫn động viên nhau cố gắng.

Điều đáng sợ nhất là vừa lấp xong một hố bom, máy bay địch lại quay trở lại. Tiếng máy bay từ xa vọng xuống, rồi những tiếng nổ rung chuyển cả núi rừng. Mọi người phải nhanh chóng tìm nơi trú ẩn. Khi tiếng bom vừa dứt, bà Loan và đồng đội lại trở ra, tiếp tục công việc còn dang dở. Có khi con đường vừa được sửa lại tiếp tục bị đánh phá, nhưng không ai chịu bỏ cuộc.

Bà Loan nhớ rằng lúc ấy, trong lòng mỗi người chỉ có một suy nghĩ: đường còn thông thì bộ đội còn đi, nhiệm vụ còn đó thì mình phải làm. Những hố bom được lấp bằng đất đá, nhưng phía sau đó là biết bao mồ hôi, lòng quả cảm và sự hy sinh thầm lặng của những người dân công hỏa tuyến.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, bà Loan mong thế hệ trẻ hôm nay luôn biết trân trọng hòa bình, ghi nhớ công lao của những người đi trước và sống có trách nhiệm với quê hương.

Bởi có những con đường được mở bằng đất đá, nhưng cũng có những con đường đi đến hòa bình được mở bằng lòng dũng cảm và sự hy sinh của cả một thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn