Khác

Bà mẹ cầm súng - Nữ anh hùng Út Tịch (1)

Quảng Ninh03/07/2026Phạm Ngọc Mai (LCĐ Khoa Du lịch - Trường Đại học Hạ Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện về Nữ anh hùng Út Tịch (tên thật là Nguyễn Thị Út, 1931–1968) là một bản hùng ca về sự kiên cường của người phụ nữ Nam Bộ. Chị Út sinh ra trong một gia đình nghèo tại Trà Vinh. Từ nhỏ đã phải đi ở đờn (làm thuê) cho nhà địa chủ Hàm Giỏi. Cuộc sống nô lệ, bị đánh đập dã man đã hun đúc trong chị một tinh thần phản kháng mãnh liệt. Có lần bị chủ nhà đánh, chị không khóc mà nhìn thẳng vào mặt chúng với ánh mắt rực lửa. Ý chí "không chịu khuất phục" đã hình thành từ những trận đòn roi đó.
Sau này chị kết hôn với anh Lâm Văn Tịch, một chiến sĩ công binh rồi có 9 người con và điểm đặc biệt nhất trong câu chuyện của chị Út Tịch chính là việc vừa nuôi con vừa đánh giặc. Hình ảnh chị Út vừa địu con trên lưng, vừa cầm súng chiến đấu hoặc đi giao liên đã trở thành biểu tượng. Chị thường gửi con cho hàng xóm hoặc mang con theo vào chiến khu. Đối với chị, đánh giặc là để giành lại tương lai hòa bình cho chính các con mình.
Về sau, khi quân giặc càn quét dữ dội, nhiều người lo lắng cho sự an nguy của chị và đàn con thơ, chị đã khẳng định quyết tâm sắt đá bằng câu nói rành rọt: "Đánh cho nó bạt vía, kinh hồn. Còn cái lai quần cũng đánh!". Câu nói này không chỉ thể hiện sự dũng cảm mà còn là tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" của người nông dân Nam Bộ thời bấy giờ.
Năm 1968, trong một trận oanh tạc bằng máy bay B-52 của Mỹ tại vùng ven Tân Châu (An Giang), chị Út Tịch đã hy sinh khi đang trên đường làm nhiệm vụ. Lúc đó, chị vẫn còn rất trẻ và các con còn rất nhỏ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn