Bà mẹ nuôi bộ đội
Mẹ Lựu sống gần căn cứ, ngày nào cũng chuẩn bị cơm cho bộ đội.
Bà coi họ như con ruột, chăm chút từng bữa ăn.
Khi bom rơi, mẹ vẫn kiên trì băng qua đường mang đồ tiếp tế.
Bộ đội quý mẹ không chỉ vì cơm ngon mà còn vì tấm lòng.
Một lần, khi đơn vị rút đi, mẹ đứng lặng bên đường.
Mắt đỏ hoe, nhưng bà nở nụ cười an ủi.
Nhiều năm sau, bộ đội trở về thăm mẹ.
Họ gọi bà là “Mẹ Việt Nam anh hùng đời thường”.
Bà chỉ cười hiền và nói: “Các con còn sống là tôi vui rồi”.
Mỗi dịp lễ, các chiến sĩ cũ đến thăm và kể chuyện thời chiến.
Mẹ Lựu luôn lắng nghe với niềm tự hào dịu dàng.
Ngôi nhà nhỏ của bà trở thành nơi lưu giữ ký ức.
Mỗi kỷ vật trong nhà đều có câu chuyện riêng.
Bà dạy con cháu biết yêu nước và quý đồng đội.
Tấm lòng mẹ như ngọn đèn sáng giữa bom đạn.



