Bà mẹ trong làn mưa bom
Ngôi nhà tranh của mẹ Sáu nằm sát trục đường hành quân. Ba người con của mẹ đều ở ngoài mặt trận, vậy mà mẹ vẫn xin ở lại bám làng, nuôi giấu cán bộ và chăm sóc thương binh.
Những ngày bom đạn ác liệt, mẹ Sáu đào thêm hầm, giấu từng túi gạo, từng nồi cơm nóng cho bộ đội. Có lần, bom đánh sập mái nhà, mẹ chỉ kịp kéo thương binh xuống hầm, để mặc mình bị đất đá vùi lấp nửa người.
Sau trận bom, người ta kéo mẹ ra khỏi đống đổ nát. Mẹ gầy đi nhiều, mái tóc bạc thêm, nhưng điều đầu tiên mẹ hỏi vẫn là: “Các con, các chú có ai bị sao không?”. Câu hỏi ấy khiến ai nghe cũng nghẹn ngào.
Chiến tranh qua đi, căn nhà nhỏ được dựng lại. Trên bàn thờ mẹ Sáu về sau, người ta đặt bức ảnh mẹ với nụ cười hiền hậu – biểu tượng của những bà mẹ Việt Nam thời hoa lửa, lặng lẽ hi sinh mà không đòi hỏi điều gì cho riêng mình.



