Bài viết

Bà Mẹ Việt Nam An hùng Võ Thị Sua

Mẹ Võ Thị Sua (sinh năm 1944) sinh ra và lớn lên tại huyện Củ Chi – vùng "đất thép" kiên cường, nơi bom đạn kẻ thù chưa bao giờ ngừng dội xuống. Tiếp nối truyền thống cách mạng của gia đình, ngay từ năm 13 tuổi, mẹ đã bắt đầu công việc tiếp tế.

Gia Lai05/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TUỔI TRẺ DÀNH TRỌN CHO CÁCH MẠNG

Mẹ Võ Thị Sua (sinh năm 1944) sinh ra và lớn lên tại huyện Củ Chi – vùng "đất thép" kiên cường, nơi bom đạn kẻ thù chưa bao giờ ngừng dội xuống. Tiếp nối truyền thống cách mạng của gia đình, ngay từ năm 13 tuổi, mẹ đã bắt đầu công việc tiếp tế.

Hình ảnh cô bé Sua ngày ấy đội thúng bánh bò, len lỏi qua những đoạn đường nguy hiểm để chia cho từng chiến sĩ dưới hầm bí mật đã trở thành một ký ức đẹp giữa thời chiến khốc liệt. Lớn hơn một chút, mẹ không ngại hiểm nguy, một mình băng qua chiến trường Gò Môn đầy bom đạn để đưa thư và tiếp tế thuốc men cho cán bộ bị thương.

NỖI ĐAU HÓA THÀNH SỨC MẠNH

Cuộc đời mẹ là một chuỗi những thử thách nghiệt ngã, nơi nỗi đau mất mát người thân luôn song hành cùng ý chí chiến đấu:

Sự hy sinh của người chồng: Tháng 5/1968, mẹ nhận tin sét đánh: Chồng mẹ - Liệt sĩ Nguyễn Văn Lượm, Tiểu đoàn phó "Tiểu đoàn lửa" (Tiểu đoàn 7 Củ Chi) đã hy sinh khi hầm trú ẩn bị sập do bom đánh phá. Lần đầu tiên, người phụ nữ kiên cường ấy đã ngất lịm đi trong nỗi đau xé lòng.

Bản lĩnh trước họng súng quân thù: Sau khi chồng mất, mẹ một mình nuôi con và tiếp tục nuôi giấu cán bộ. Khi lính Ngụy kề súng vào đầu tra hỏi tung tích các con đi bộ đội, mẹ đã dũng cảm đáp trả: "Ngày đó tôi giao con cho mấy chú, giờ mất con tôi không bắt đền thì thôi sao lại hỏi tôi?". Sự thông minh và gan dạ của mẹ đã khiến kẻ thù phải chùn bước.

VÀNH KHĂN TANG TRƯỚC NGÀY ĐỘC LẬP

Cứ ngỡ ngày giải phóng sẽ là ngày đoàn viên, thế nhưng chỉ một tháng trước khi đất nước thống nhất (năm 1975), mẹ lại nhận thêm một vành khăn tang trắng. Con trai lớn của mẹ - Liệt sĩ Nguyễn Văn Mên đã hy sinh khi đang dọn đường cho xe tăng tiến quân.

Nỗi đau "lá vàng khóc lá xanh" khiến mẹ thao thức trắng đêm suốt bao nhiêu năm ròng. Với mẹ, đứa con trai ấy như "vàng, như ngọc", sự hy sinh của anh là mất mát không gì bù đắp nổi, nhưng cũng là niềm tự hào vô bờ bến mà mẹ đã hiến dâng cho Tổ quốc.

PHẨM CHẤT CAO QUÝ TRONG THỜI BÌNH

Trong hòa bình, mẹ Sua vẫn luôn là tấm gương sáng cho con cháu. Dù tuổi cao sức yếu, mẹ vẫn lặn lội ra tận đảo xa thăm cháu đang làm nghĩa vụ quân sự, cổ vũ tinh thần phụng sự đất nước. Mẹ luôn dạy bảo con cháu: "Phải đặt lương tâm và đạo đức lên hàng đầu".

Vào ngày 10/12 vừa qua, mẹ đã vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Đây là sự tri ân muộn màng nhưng vô cùng trân quý dành cho những cống hiến, hy sinh thầm lặng của mẹ suốt hai cuộc kháng chiến.

Câu chuyện của mẹ Võ Thị Sua là đại diện cho hàng ngàn bà mẹ Việt Nam: Đau thương nhưng đầy tự hào, thầm lặng nhưng kiên trung. Mẹ chính là "đóa hoa thép" nở giữa vùng đất chết, là minh chứng cho sức mạnh vĩ đại của người phụ nữ Việt Nam – những người đã góp phần dệt nên trang sử vàng chói lọi của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn