Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng
Ở một làng nhỏ miền trung đầy nắng gió, có một người mẹ tên là Tư. Cả làng quen gọi bà bằng cái tên giản dị là: má Tư. Bà không giàu có, chỉ có một căn nhàt tranh và mảnh vườn nhỏ, nhưng trong lòng bà là cả một bầu trời yêu thương.
Ở một làng nhỏ miền trung đầy nắng gió, có một người mẹ tên là Tư. Cả làng quen gọi bà bằng cái tên giản dị là: má Tư. Bà không giàu có, chỉ có một căn nhàt tranh và mảnh vườn nhỏ, nhưng trong lòng bà là cả một bầu trời yêu thương.
Má tư có ba người con trai. Khi đất nước còn chiến tranh, từng người con của bà lần lượt khoác lên mình màu áo lính, ra đi bảo vệ Tổ quốc. Ngày tiễn con, bà không khóc.Bà chỉ dặn:
“Đi đi con,giữ lấy đất nước này.Má ở nhà đợi các con trở về.”
Người con cả hy sinh trong một trận chiến ác liệt. Tin báo về, bà lặng im rất lâu. Đêm đó, lần đầu tiên hàng xóm thấy ngọn đèn trước hiên nhà bà sáng suốt đêm.
Rồi người con thứ hai cũng không trở về. Lần này, bà không còn đủ sức để đứng vững ngay khi nghe tin. Nhưng sau đó, bà vẫn lau đi nước mắt, thắp thêm một nén nhang và tiếp tục sống.
Người con niềm hy vọng cuối cùng cũng ra đi. Trước lúc đi, cậu ôm mẹ thật lâu, bà chỉ xoa đâu con và nói:
“nếu con không về...má vẫn tự hào.”
Và rồi... cậu cũng không trở về.
Những năm sau chiến tranh, má Tư sống một mình. Mỗi chiều, bà vẫn ra trước hiên nhà, thắp sáng một ngọn đèn. Người ta hỏi:
“Má thắp đèn cho ai vậy.”
Bà mỉm cười hiền hậu:
“Cho mấy đứa nhỏ...lỡ tụi nó về, còn thấy đường.”
Ngọn đèn ấy không chỉ soi sáng con đường nhỏ trước nhà, mà còn thắp sáng lên trong lòng mỗi người một niềm kính trọng sâu sắc. Người ta bắt đầu gọi bà bằng cái tên thiêng liên Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng.



