Bài viết

Bà mẹ Việt Nam anh hùng Hồ Thị Tứ: Chờ con qua những mùa thương nhớ

Mẹ Việt Nam anh hùng Hồ Thị Tứ, sinh năm 1928, có 11 người con, trong đó 5 người tham gia Quân đội. Hai người con trai là **liệt sĩ Lưu Phi Hường và Lưu Phi Vinh** đã hy sinh khi còn rất trẻ trong kháng chiến. Liệt sĩ Lưu Phi Hường hy sinh năm 1973 tại Chiến trường Đông Nam Bộ. Anh là người sống tình cảm, có nhiều tài lẻ và chưa lập gia đình. Liệt sĩ Lưu Phi Vinh hy sinh năm 1972 tại Chiến trường Quảng Trị. Khi còn đang đi học, anh tình nguyện nhập ngũ để bảo vệ Tổ quốc. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, mẹ Hồ Thị Tứ vẫn luôn nhớ thương và mong mỏi hài cốt của hai người con được tìm thấy, đưa về với mẹ và quê hương.

Nghệ An24/08/2026Đoàn xã Ia Nan (Đoàn xã Ia Nan)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

à mẹ Việt Nam anh hùng Hồ Thị Tứ (sinh năm 1928, trú tại xã Đại Huệ, tỉnh Nghệ An) có 11 người con, trong đó 5 người tham gia Quân đội. Hai người con trai là liệt sĩ Lưu Phi Hường và liệt sĩ Lưu Phi Vinh lần lượt hy sinh tại những chiến trường ác liệt trong những năm tháng chiến tranh. Gần 100 tuổi, sau hơn nửa thế kỷ kể từ ngày con trai hy sinh, mẹ Tứ vẫn đau đáu một niềm mong mỏi rằng, một ngày nào đó, hài cốt người con sẽ được tìm thấy và trở về với mẹ, với quê hương.

Trong ký ức của Bà mẹ Việt Nam anh hùng Hồ Thị Tứ, hai người con liệt sĩ vẫn hiện diện với những dáng hình rất đỗi thân thương. Một người đẹp trai, hát hay, nhiều tài lẻ; một người đang đi học nhưng tình nguyện lên đường bảo vệ Tổ quốc. Cả hai đều hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp lập gia đình, chưa kịp tận hưởng cuộc sống bình dị. 

Bà mẹ Việt Nam anh hùng Hồ Thị Tứ: Chờ con qua những mùa thương nhớ

Bà mẹ Việt Nam anh hùng Hồ Thị Tứ. 

Nhắc đến người con trai Lưu Phi Hường, trong ký ức của mẹ Hồ Thị Tứ vẫn là hình ảnh về một chàng trai khôi ngô, sống tình cảm và có nhiều tài lẻ. Khi ấy, tuổi thanh xuân đang ở phía trước, anh chưa lập gia đình, chưa kịp có một mái ấm riêng thì đã khoác ba lô lên đường và mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Có một lần, đơn vị của anh Hường hành quân qua gần nhà. Được đơn vị cho phép, anh tranh thủ về gặp mẹ. Cuộc gặp ngắn ngủi giữa chặng hành quân ấy trở thành một trong những ký ức đẹp nhất mà mẹ còn giữ được về người con trai. Ngày ấy, mẹ chỉ nghĩ con tranh thủ về thăm nhà rồi lại đi, như bao lần người lính trở về trong chốc lát giữa những chặng hành quân. Mẹ đâu biết đó lại là lần cuối hai mẹ con được ngồi bên nhau. Năm 1973, liệt sĩ Lưu Phi Hường hy sinh tại Chiến trường Đông Nam Bộ, gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường.

Người con trai thứ hai, Lưu Phi Vinh, lại có một ký ức khác trong lòng mẹ. Khi ấy, anh còn rất trẻ, đang đi học. Mẹ Tứ bảo anh học xong rồi hãy tính chuyện lên đường. Nhưng trước tiếng gọi của Tổ quốc, người con trai trẻ đã có lựa chọn của riêng mình. Anh cương quyết xin nhập ngũ. Mẹ thương con, muốn con ở lại thêm với gia đình, nhưng trước quyết tâm của con, mẹ đành để con lên đường. Chàng trai gác bút nghiên, khoác ba lô rời mái nhà, mang theo khát vọng được góp sức bảo vệ quê hương, đất nước.

Thế rồi, anh không trở về! Năm 1972, liệt sĩ Lưu Phi Vinh hy sinh tại Chiến trường Quảng Trị. Tuổi trẻ của anh dừng lại giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn