Mẹ Việt Nam Anh hùng

BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÂM THỊ CHÍNH

Mẹ Lâm Thị Chính sinh năm 1930, là người phụ nữ nông thôn hiền lành, chịu thương chịu khó. Mẹ lập gia đình với đồng chí Huỳnh Văn Kiều, sinh năm 1931, người cùng quê, và sinh được chín người con – ba trai, sáu gái. Gia đình đông con, cuộc sống nhiều thiếu thốn, nhưng trong ký ức của bà con xóm ấp, đó là một mái nhà chan chứa nghĩa tình, nơi vợ chồng Mẹ vừa lao động nuôi con, vừa âm thầm gắn bó với phong trào cách mạng địa phương.

Vĩnh Long13/01/2026Đoàn thanh niên xã Hưng Mỹ (Đoàn thanh niên xã Hưng Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở xã Mỹ Cẩm, huyện Càng Long, có một người mẹ mà nhắc đến ai cũng dành cho một sự kính trọng lặng lẽ – Mẹ Lâm Thị Chính. Cuộc đời Mẹ không ghi dấu bằng những lời kể lớn lao, mà bằng sự hy sinh bền bỉ, âm thầm, kéo dài qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt nhất của quê hương.

Mẹ Lâm Thị Chính sinh năm 1930, là người phụ nữ nông thôn hiền lành, chịu thương chịu khó. Mẹ lập gia đình với đồng chí Huỳnh Văn Kiều, sinh năm 1931, người cùng quê, và sinh được chín người con – ba trai, sáu gái. Gia đình đông con, cuộc sống nhiều thiếu thốn, nhưng trong ký ức của bà con xóm ấp, đó là một mái nhà chan chứa nghĩa tình, nơi vợ chồng Mẹ vừa lao động nuôi con, vừa âm thầm gắn bó với phong trào cách mạng địa phương.

Ông Huỳnh Văn Kiều tham gia cách mạng từ năm 1961, giữ chức vụ Bí thư Chi bộ ấp 4. Ông là người cán bộ cơ sở kiên trung, luôn có mặt ở những thời điểm khó khăn, nguy hiểm nhất. Ngày 13/6/1968, khi được phân công dẫn đường cho Đại đội 112 cơ động tránh địch càn quét, ông đã anh dũng hy sinh khi máy bay địch phát hiện và bắn phá, lúc đơn vị tiến gần đến cơ quan. Tin dữ truyền về như một nhát cắt sâu vào lòng người vợ trẻ. Mẹ Lâm Thị Chính mất chồng khi các con còn thơ dại, nhưng Mẹ không gục ngã. Mẹ nén đau, thay chồng gánh vác gia đình, vừa làm mẹ, vừa làm cha cho đàn con thơ giữa bom đạn chiến tranh.

Nỗi đau ấy chưa kịp nguôi ngoai thì Mẹ lại phải tiếp tục tiễn con ra trận. Huỳnh Văn Bé Tư, sinh năm 1955, tham gia cách mạng từ ngày 01/7/1971, giữ chức vụ Trung đội trưởng, Trung đoàn 3, Quân khu 9. Anh là người con lớn lên trong gian khó, sớm mang trong mình ý chí tiếp nối con đường của cha. Ngày 15/10/1972, trong trận đánh đồn Quang Phong, huyện Vũng Liêm, tỉnh Vĩnh Long, anh đã anh dũng hy sinh. Lần thứ hai nhận tin dữ, trái tim người mẹ như thắt lại đến nghẹn ngào. Người ta kể rằng, từ hôm ấy, Mẹ ít nói hơn, mái tóc bạc đi rất nhanh, nhưng chưa bao giờ Mẹ than trách hay oán hờn số phận.

Sau chiến tranh, Mẹ Lâm Thị Chính tiếp tục sống tại xã Mỹ Cẩm, lặng lẽ nuôi dạy các con còn lại trưởng thành, giữ gìn ký ức về chồng và con đã ngã xuống cho Tổ quốc. Mỗi nén nhang Mẹ thắp lên mỗi ngày là một lời tri ân không thành tiếng, là nỗi nhớ thương âm thầm nhưng sâu nặng.

Để ghi nhớ công ơn to lớn ấy, ngày 26/3/2014, Chủ tịch nước đã phong tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” theo Quyết định số 720/QĐ-CTN. Danh hiệu ấy là sự tri ân thiêng liêng của Đảng, Nhà nước và Nhân dân đối với một người mẹ đã hiến dâng chồng và con trai cho độc lập, tự do của dân tộc.

Câu chuyện về Mẹ Lâm Thị Chính là lời nhắc nhở sâu sắc cho thế hệ hôm nay: hòa bình không chỉ được đánh đổi bằng máu xương nơi chiến trường, mà còn bằng cả cuộc đời nhẫn nại, chịu đựng và yêu thương đến tận cùng của những người mẹ Việt Nam anh hùng – những người đã lặng lẽ gánh lấy nỗi đau lớn nhất để đất nước được yên bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn