Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng Lê Thị Bưởi: Trọn Đời Hy Sinh Vì Độc Lập Dân Tộc
Cuộc đời của mẹ Lê Thị Bưởi là một chuỗi những ngày tháng tảo tần, lam lũ. Bi kịch ập đến từ rất sớm khi chồng mẹ là ông Lê Ái hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Pháp vào năm 1948. Lúc bấy giờ, người con trai Lê Văn Vững mới chỉ được 6-7 tháng tuổi. Cảnh mẹ góa con côi vô cùng cơ cực, một nách mẹ phải nuôi 5 người con thơ dại bằng mớ rau, quả cà. Dù hoàn cảnh túng quẫn đến mức nhiều người ngỏ ý xin con về ở đợ, mẹ vẫn nhất quyết từ chối, ôm con mà khóc chứ không đành lòng chia cắt tình mẫu tử.
Kiên cường bám trụ giữa vòng vây quân thù
Đến đầu những năm 1960, ba người con của mẹ lần lượt thoát ly theo cách mạng. Người con trai khác là Lê Văn Đức vì trốn lính nên bị địch bắt, bỏ tù và bắt đi làm lao công. Sống một mình giữa vùng địch hậu bị bủa vây gắt gao, gia đình mẹ bị liệt vào diện "Việt cộng nòi", thường xuyên bị hoạnh họe, xét hỏi.
Đặc biệt vào giai đoạn 1961 - 1962, địch lập ấp chiến lược để ngăn chặn sự tiếp tế cho cách mạng. Bất chấp sự o ép, đàn áp và hàng rào kẽm gai dày đặc, ngọn lửa cách mạng trong gia đình mẹ và người dân Từ Tâm vẫn cháy rực. Gia đình mẹ vẫn âm thầm nhét truyền đơn vào ruột đòn tre, giấu gạo vào quang gánh đi làm đồng để tiếp tế cho bộ đội. Sự hà khắc của kẻ thù còn trút xuống người con dâu của mẹ khi chị bị bắt giam ròng rã, khiến đứa cháu nội mới bảy tháng tuổi phải xa rời hơi ấm người mẹ.
Nỗi đau tột cùng và sự ra đi trong tiếc nuối
Giữa lúc gia đình ly tán, hai cái tang lớn nhất lại liên tiếp ập xuống đầu người mẹ già:
Năm 1967: Người con trai Lê Văn Vững hy sinh ngày 13/3/1967 trong một trận càn của Mỹ vào vùng CK 35.
Năm 1969: Người con trai Lê Văn Mức hy sinh ngày 26/1/1969 trong trận đánh vào sân bay Thành Sơn.
Nhận tin hai con hy sinh, mẹ gục ngã trong nỗi đau tột cùng. Đêm nào mẹ cũng đứng trước chiếc tủ thờ đơn sơ, khóc than thảm thiết. Câu hò ví von đẫm nước mắt của mẹ: "Nồi đồng thì mất, nồi đất thì còn" như lưỡi dao cứa vào lòng những người ở lại, tiếc thương cho hai người con trai lanh lẹ nhất đã vĩnh viễn nằm xuống vì quê hương.
Vì quá đau buồn, mẹ sinh bệnh và qua đời vào năm 1973. Điều tiếc nuối lớn nhất của gia đình là mẹ đã nhắm mắt xuôi tay khi chưa kịp nhìn thấy ngày quê hương được hoàn toàn giải phóng, không được chứng kiến chiến thắng của con đường chính nghĩa mà chồng và các con mẹ đã chọn.
Sự ghi nhận của Tổ quốc
Để tri ân những đóng góp và hy sinh to lớn bằng cả máu và nước mắt cho cách mạng, Nhà nước đã trao tặng mẹ Huân chương Độc lập hạng Ba và truy tặng danh hiệu cao quý BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG vào năm 1994.


